The words you are searching are inside this book. To get more targeted content, please make full-text search by clicking here.
Discover the best professional documents and content resources in AnyFlip Document Base.
Search
Published by lanthicung, 2026-01-24 12:12:46

FLIP Tho Van Tieu Luc Than Phong 2026

FLIP Tho Van Tieu Luc Than Phong 2026

1/1/2026Tuyển tập thơ văn 20261


1/1/2026Tuyển tập thơ văn 2026 Lãng Thanh/Tiểu Lục Thần Phong/ Nguyễn Thanh Hiền 2CHUNG MỘT GIẤC MƠGiấc mơ đó là gì? rất giản dị nhưng cũng gian nan vất vả vô cùng, thậm chí phải trả giá bằng máu và nước mắt. Giấc mơ ấy không phải tự nhiên mà có, nó phải trả giá bằng sự hy sinh của bao thế hệ. Giấc mơ ấy không phải chỉ hôm nay mà vốn đã bao đời và sẽ còn mãi mãi về sau. Giấc mơ ấy không chỉ riêng của tiến sỹ Martin Luther King, không chỉ riêng của người mỹ da màu mà còn là giấc mơ của tất cả các dân tộc trên trái đất này. Giấc mơ ấy chính là nhân quyền, bình đẳng, tự do, phẩm giá con người. Những từ ngữ này tuy ngắn gọn, nhỏ bé nhưng đã trải qua một thời gian dài và phải trả giá rất lớn mới có thể đạt đến được. Người Mỹ cũng có câu danh ngôn “Freedom is not free”, tự do không phải là của miễn phí, phải đấu tranh mới có được. Dân quyền, bình đẳng là niềm hạnh phúc lớn nhất của con người. Hạnh phúc phải đấu tranh chứ không ai đem đến biếu, thậm chí phải hy sinh mới có thể có được. Tiến sỹ Martin Luther King đã trả giá cho hạnh phúc của mọi người bằng chính sinh mạng của mình. Ông đã đứng lên kêu gọi mọi người tranh đấu bất bạo động. Ông nối tiếp con đường bất bạo động của ngài Mahatma Gandhi. Nhờ sự dấn thân của ông và phong trào đấu tranh đòi bình đẳng, dân quyền mà chính phủ đã dẹp bỏ những luật kỳ thị, phân biệt chủng tộc như luật Jim Crow. Martin Luther King là thủ lĩnh dân quyền lớn nhất của nước Mỹ, tầm ảnh hưởng không chỉ nước Mỹ mà còn cả thế giới. Phong trào tranh đấu chống lại sự bất công, phân biệt chủng tộc không chỉ đem lại bình dẳng cho người Mỹ gốc Phi mà còn đem lại sự bình đẳng cho cả các sắc dân thiểu số, dân Á châu sống trên đất Mỹ. Martin Luther King làm cuộc cách mạng lớn lao đánh thức lương tri của người Mỹ, làm thay đổi nhận thức của nhiều thành phần dân chúng trong xã hội, thức tỉnh mọi người về giá trị và thân phận của con người. Cái giá trị nhân sinh căn bản mà hiến pháp Mỹ đã từng tuyên bố: “Mọi người sinh ra đều có quyền bình đẳng, quyền tự do và mưu cầu hạnh phúc”. Martin Luther King là một mục sư, một con người có lòng nhân ái bao la, một chiến binh dũng cảm. Công cuộc tranh đấu bất bạo động chống lại sự phân biệt chủng tộc, đòi hỏi quyền bình đẳng, quyền dân sự khởi đầu khi bà Rosa Parks bị bắt vì không chịu nhường ghế trên xe buýt cho người đàn ông da trắng. Cuộc tranh đấu tẩy chay xe buýt kéo dài 385 và cuối cùng chính quyền phải bãi bỏ việc phân biệt chủng tộc trên xe buýt. Khi phong trào tẩy chay xe buýt lên cao,


1/1/2026Tuyển tập thơ văn 20263một đám đông người da trắng hung dữ cầm vũ khí kéo đến nhà ông. Ông bình tĩnh tuyên bố: “Chúng ta phải yêu thương những người anh em da trắng bất kể là họ đã làm gì đối với chúng ta” thật can đảm và rộng lượng biết bao! Martin Luther King vốn xuất sắc từ nhỏ, mười lăm tuổi đã vào học đại học More House (trường đại học dành riêng cho người da đen). Ông nổi tiếng với tài hùng biện, khi làm lãnh tụ của phong trào phản kháng bất bạo động để dấu tranh cho sự bình đẳng trong quyền dân sự ông gặp phải sự thách thức từ những nhóm SNCC của James Foreman cực đoan muốn tranh đấu bạo động, dùng vũ lực.Cuộc tuần hành vĩ đại ở Washington DC năm 1963 có lẽ là cuộc tụ tập đông đảo nhất từ trước cho đến thời điểm ấy, quy tụ hơn 250.000 người đủ các thanh phần dân chúng và các sắc tộc khác nhau. Tại đây Martin Luther King đã đọc bài diễn văn bất hủ “Tôi Có Một Giấc Mơ”, đây là bài diễn văn rất hay, nổi tiếng và được tìm đọc, trích dẫn nhiều nhất trong lịch sử Hoa Kỳ. Bài diễn văn đi vào lịch sử và khiến cho tên tuổi ông trở nên bất tử. “…Tôi có một giấc mơ, chân lý này trọn vẹn, ấy là mọi người sinh ra đều bình đẳng…Tôi có một giấc mơ…sống trong một đất nước mà chúng ta không còn bị đánh giá bằng màu da mà bằng tính cách”Trong những năm tháng chiến tranh Việt Nam, ông bày tỏ quan điểm nghi ngờ về cuộc chiến và ra sức cỗ vũ đấu tranh cho hòa bình. Ông cũng đã gặp và thảo luận với thiền sư Thích Nhất Hạnh về cuộc chiến, về nhân quyền và nhiều vấn đề khác. Martin Luther King không chỉ tranh đấu cho dân quyền, đói nghèo, công ăn việc làm của tầng lớp người nghèo ở Mỹ mà còn tranh đấu và thúc đẩy nhân quyền, chống đói nghèo ở nhiều nước khác. Ông và tổ chúc SCLC thúc đẩy phong trào “chiến dịch cho dân nghèo” đòi hỏi công bằng trong kinh tế cho các thành phần nghèo khổ thuộc lớp dưới của xã hội. Việc dấn thân tranh đấu dù là bất bạo động đã khiến ông bị chính phủ bắt bỏ tù, bị các thành phần cực hữu căm thù, các thế lực thượng đẳng phân biệt chủng tộc muốn triệt hạ ông. Ông hòan toàn ý thức được điều này nhưng không hề lung lay hay lùi bước. Ông cũng tiên đoán được cái kết và dường như đã chuẩn bị sẵn. Trong một lần phát biểu trước đám đông quần chúng, lời ông thấm đượm vẻ tiên tri: “… Người ta đang bàn tán về những lời đe dọa…Tôi cũng như mọi người, tôi muốn được sống lâu, sống thọ là quý báu, nhưng hiện nay tôi không còn quan tâm…Tôi không lo lắng gì nữa. Tôi không sợ hãi. Mắt tôi đã ngắm xem sự vinh hiển của chúa”. Và điều gì đến đã đến, một tên cực hữu đã nã súng vào ông.


1/1/2026Tuyển tập thơ văn 2026 Lãng Thanh/Tiểu Lục Thần Phong/ Nguyễn Thanh Hiền 4Ông nằm xuống để cho tự do bay lên, bình đẳng giữa mọi người, hòa bình cho tất cả. Với các nỗ lực hết mình tranh đấu bất bạo động vì bình đẳng, chống phân biệt chủng tộc… mà ông được vinh dự nhận giải Nobel Hòa Bình năm 1964. Năm 1977, tổng thống Jimmy Carter trân trọng truy tặng ông huân chương Tự Do. Năm 1986, lần đầu tiên cử hành ngày quốc lễ Martin Luther King vào ngày thứ Hai thứ ba trong tháng giêng và đến năm 2000 thì lễ Martin Luther King được thực hiện trên cả 50 tiểu bang. Năm 2004 được tưởng thưởng huy chương vàng quốc hội. Martin Luther King đã hiến dâng đời mình cho cộng đồng người Mỹ gốc Phi, cho các cộng đồng thiểu số ở Mỹ. Ông dấn thân tranh đấu bất bạo động, làm thủ lĩnh phong trào dân quyền đòi bình đẳng cho mọi người, đấu tranh cho tự do, cho hòa bình. Martin Luther King là một nhân vật lẫy lừng trong lịch sử hiện đại của nước Mỹ. Tạp chí Time cũng đã bình chọn ông đứng hàng thứ sáu trong danh sách một trăm người có ảnh hưởng nhất trong thế kỷ. Đài Discovery và AOL bình chọn Martin Luther King đứng hàng thứ ba trong danh sách những người Mỹ vĩ đại nhất. Tiểu Lục Thần PhongẤt Lăng thành, 0126


1/1/2026Tuyển tập thơ văn 20265BƯỚC CHÂN HÒA BÌNH Đi bộ cầu nguyện, hành hương, tam bộ nhất bái, nhất bộ nhất bái…là những phương pháp thực hành vốn có lâu đời trong Phật giáo. Người Tây Tạng hàng ngày vẫn thực hành nhất bộ nhất bái, hàng năm đi bộ nhiễu quanh cung Potala ở Lhasa hoặc đi vòng quanh núi thiêng Kailash. Hòa thượng Hư Vân từng tam bộ nhất bái hơn 3000 km đến Ngũ Đài Sơn. Gần đây sư Minh Tuệ cũng đã đi bộ suốt chiều dài nước Việt đến sáu lần…Truyền thống này thực hành ở Việt Nam hay các nước Phật giáo châu Á thì chuyện bình thường, tuy nhiên hoàn cảnh ở Âu - Mỹ lại là một vấn đề lớn. Người Âu - Mỹ tuyệt đại đa số là tín đồ Thiên Chúa, Tin Lành…ít người biết đến đạo Phật. Đạo Phật ở Âu - Mỹ chỉ giới hạn trong giới Trí thức, học giả mà thôi; bởi vậy việc thực hành các truyền thống Phật giáo ở nơi công cộng trên đất Âu - Mỹ là cả một vấn đề quan trọng. Cách đây mười mấy năm, đã có các nhà sư Việt đi bộ cầu nguyện cho hòa bình. Các nhà sư Việt đã gặp không ít những người Âu – Mỹ dè bỉu, la hét, xua đuổi. Chính quyền các địa phương mà đoàn sư đi qua tuy họ không làm khó nhưng họ cũng không hưởng ứng. Lần này thì khác, các vị sư đi bộ vì hòa bình được sự hưởng ứng nồng nhiệt của dân chúng khắp nơi. Chính quyền các địa phương cũng ủng hộ hết mình. Báo chí -truyền thông chính thống đưa tin, các trang mạng xã hội ngập tràn tin tức tốt lành. Các vị sư Lào, Việt, Cambodia, Sri Lanka đã thực hiện một sứ mệnh lớn, đem lại một luồng sinh khí mới, lan tỏa tinh thần yêu thương, đoàn kết, từ bi… đến với mọi người. Mười chín vị sư dẫn đầu bởi vị tỳ kheo Bhikku Pannakara, xuất phát từ chùa Hương Đạo (Vipassana Bhavana Center) Fort Worth - Texas đi bộ vì hòa bình (Walk For Peace). Các vị sư bắt đầu đi từ 10/26/2025 dự kiến sẽ đến Washington DC vào 02/13/2026. Lịch trình sẽ đi qua 10 tiểu bang: Texas, Louisiana, Misissippi, Alabama, Georgia, South Carolina, North Carolina, Virgina, Maryland …Tổng chiều dài phải đi là 2300 miles (3680 km). Các sư đi bộ trong thời tiết giá rét, có ngày dưới không độ. Các sư đi bộ với chú chó Aloka, chú chó này vốn ở Ấn Độ, một lần thấy các vị sư đi bộ ở Ấn Độ nó quấn quýt không rời, rồi nó bị tai nạn và được cứu chữa, từ đó nó gắn bó với các sư không thể tách ra được nữa, đồng hành cùng các sư. Các sư đi bộ cho hòa bình, vì hòa bình đã tạo nên một luồng cảm xúc hứng khởi mạnh mẽ trongcông chúng Mỹ. Lá cờ trắng với hình chim bồ câu và câu Slogan “Walk For


1/1/2026Tuyển tập thơ văn 2026 Lãng Thanh/Tiểu Lục Thần Phong/ Nguyễn Thanh Hiền 6Peace” cùng với thông điệp “Peace is not a destination, but a daily practice that within each individual” đang lan tỏa trong mọi tầng lớp dân chúng Mỹ.Nước Mỹ đang trong cơn khủng hoảng niềm tin và đạo đức; đang chia rẽ trầm trọng vì sự kích động thù hận, kỳ thị của những kẻ cực hữu. Dường như sự xuất hiện của các nhà sư Phật giáo trong cuộc đi bộ vì hòa bình đã đem lại cảm xúc tích cực cho mọi người. Theo như đài Fox 5 đã nhận xét về đoàn sư Phật giáo đi bộ cho hòa bình: “…Symbolic mesage of healing, renewal”. Bước chân hòa bình của các nhà sư Phật giáo đi qua đồng hoang – bờ bãi, xóm làng, thị tứ, đô thành… nơi nào cũng nhận được sự đón chào nồng nhiệt và hoan hỷ cung nghinh của dân chúng hai bên đường. Lực lượng cảnh sát các địa phương làm việc hết mình để đón, tiễn và giữ an ninh suốt quá trình các sư đi bộ qua địa phương mình. Các ông thị trưởng, cảnh sát trưởng, dân biểu, viên chức… ra tận địa giới đón chào các sư. Dân chúng đem hoa và thức ăn để biếu các sư. Rất nhiều người Mỹ đã khóc vì hoan hỷ. Hàng ngàn dân chúng hai bên đường hoan hô các sư. Có không ít người chắp hai tay như những Phật tử thuần thành để chào các sư. Các sư Phật giáo đã làm nên một sự kiện lớn vô tiền khoáng hậu ở vùng đất mới này. Ngay từ khi các sư bắt đầu cuộc hành trình đi bộ, trong lòng tôi đã có nỗi lo sợ “không biết các sư có gặp rắc rối?” vì dân chúng ở xứ này khác đức tin vả lại hiện tại đang bị quyền lực tối cao kích động kỳ thị người da màu, chia rẽ giữa các sắc dân… Nhưng thật may thay, nỗi lo ấy không xảy ra mà hoàn toàn ngược lại. Người Mỹ đã tràn ra đường chào đón cung nghinh các sư trong niềm hoan hỷ xưa nay chưa từng thấy. Khi các sư đến Đào bang vào ngày thứ Hai (vốn là ngày làm việc đầu tuần) ấy vậy mà hàng ngàn dân chúng đứng dọc hai bên đường 85, 138, Jonesboro… để chào đón các sư. Tối thứ Hai, tại khu vực South Lake Mall vốn rộng mênh mông mấy trăm ngàn square feet ấy vậy mà cả một biển người ken kín. Hơn mười ngàn người chờ đón các sư trong niềm hoan hỷ và tràn đầy háo hức. Nhiều em tuổi teen mang theo hoa để tặng các sư. Số người càng lúc càng đông, cảnh sát phải phong tỏa mọi lối vào South Lake Mall, không tiếp nhận thêm người được nữa. Tôi chứng kiến cả một biển người già – trẻ, lớn – bé, trắng – đen – nâu – vàng… chen vai thích cánh chờ trông thấy và nghe các sư nói chuyện. Ông John Lapm, thị trưởng thành phố Morrow là một người vô cùng tốt và hào phóng, hỗ trợ hết mình cho việc đón các sư cũng như tất cả mọi hoạt động văn hóa của người Việt tại đây.


1/1/2026Tuyển tập thơ văn 20267Các sư đi qua các địa phương, chúc phúc cho dân chúng, viếng thăm các tòa nhà chính phủ và các cộng đồng (theo lời mời của chính quyền địa phương). Ngoài ra các sư còn nói chuyện và giải đáp các câu hỏi của dân chúng trong lúc các sư nghỉ chân bên đường. Tôi có một bà bạn làm chung tên là Veronica, bà khoe với tôi về sợi dây đeo tay mà các sư chúc phúc cho bà. Bà hỏi ý nghĩa của việc này. Tôi nói đại khai là lời chúc phúc cho bà thân và tâm an lạc, tam bảo gia hộ, gặp thuận duyên trong đời (người đời gọi là may mắn). Việc bà gặp gỡ các sư, được các sư chúc phúc đấy chính là thuận duyên, là may mắn rồi! Bà Veronica lại hỏi: “Tại sao trời rét cắt da cắt thịt vậy mà có vị sư đi chân đất?” Tôi vận dụng cái biết nghèo nàn ít ỏi để trả lời: “Đi chân đất là biểu trưng cho sự buông bỏ, giảm thiểu sự lệ thuộc vào vật chất…Con người bị đau khổ vì quá lệ thuộc vào vật chất, vì bị dinh mắc, vì bị ràng buộc… Bởi vậy Phật giáo chủ trương con người phải buông bỏ để thoát khổ”.Trả lời bà Veronica mà trong lòng tôi rưng rưng cảm động và khâm phục các sư. Trời rét như thế này, mình ở bên trong nhà có lò sưởi, mặc áo quần mấy lớp, giày, vớ, khăn, mũ… đủ cả mà còn kêu lạnh. Trong khi ấy các sư đi bộ trong giá rét, đầu trần chân đất (có vị mang giày). Những bộ áo cà sa vàng, cam… sáng lên trong tiết Đông ảm đạm. Vóc dáng các sư cũng như mọi người Á Đông khác, khá nhỏ bé so với người Mỹ, ấy vậy mà bên trong là cả hùng tâm đại lực mới có thể làm được việc như thế này. Các sư đi khá nhanh, tinh thần thoải mái, hoan hỷ, luôn mỉm cười và vẫy chào mọi người hai bên đường. Đặc biệt là chú chó Aloka đi theo càng làm cho dân chúng Mỹ căng thêm thích thú và hào hứng. Mỗi ngày các sư đi trung bình 30 miles (46 km), đến Georgia coi như được nửa hành trình, từ đây đi lên Washington DC còn khó khăn hơn vì càng về hướng Bắc thì thời tiết càng lạnh và khắc nghiệt hơn. Thời tiết lạnh giá nhưng may thay lòng người ấm áp, nồng nhiệt và hoan hỷ. Dặm đường phía trước còn nhiều trở ngại nhưng chắc chắn các sư sẽ đến Hoa Thịnh Đốn trong bình an. Các sư đi bộ vì hòa bình, cho hòa bình đã thật sự đem lại sự hòa bình trong tâm dân chúng ở các địa phương mà các sư đi qua. Tiểu Lục Thần PhongẤt Lăng thành, 1225


1/1/2026Tuyển tập thơ văn 2026 Lãng Thanh/Tiểu Lục Thần Phong/ Nguyễn Thanh Hiền 8CHÚT LÒNG TRINH BẠCH VỀ SAU XIN CHỪA (Kiều – Nguyễn Du)Khi Nguyễn Du viết lên câu thơ này, có lẽ tâm hồn ông đau thống thiết, trái tim rỉ máu, cõi lòng tan nát…Đây không chỉ là tiếng lòng của Nguyễn Du mà là tiếng kêu thống thiết của bao kiếp người, tiếng khóc của bao thế hệ. Tiếng kêu bi thương này không chỉ trong thời đại của ông, không chỉ có ở chế độ phong kiến mà là có trong mọi thời đại và với mọi hình thái nhà nước, mọi thể chế chính trị. Xưa đã thế, nay cũng vậy. Bên Đông vốn dĩ thì bên Tây nào có khác gì. Cái ác luôn luôn mạnh và thắng thế. Cái ác luôn hoành hành và ngự trị. Sức mạnh luôn trong tay kẻ ác. Giấc mơ thái hòa, công bằng, bác ái… vẫn chỉ là ước mơ. Cái ác như cỏ dại, phát triển mạnh mẽ và lan tràn khắp mọi nơi. Còn gì đau đớn và cay đắng hơn khi con người phải thốt lên: “xin chừa trinh bạch,xin không làm người lương thiện, xin bỏ sống hiền lành…”. Khi đồng tiền trở thành tối thượng thì nhân phẩm, trinh bạch, giá trị, danh dự… là những từ ngữ rỗng tuếch, vô giá trị. Vì đồng tiền mà thằng bán tơ “xưng xuất” (khai gian). Vì đồng tiền mà quan lại, sai nha vơ vét và làm tình làm tội dân lành. Vì đồng tiền mà Mã Giám Sinh, Sở Khanh, Tú Bà… đang tâm vùi dập con người trinh bạch, buộc con người trinh bạch phải “lấm đầu thân lươn”. Cả một xã hội vô cảm, độc ác, đày đọa con người ta.Thời cổ đại, trung đại con người bị nô lệ hóa trong chủ thuyết thần quyền. Con người không khác gì con sâu cái kiến, số phận của chính mình mà mình không có quyền, quyền định đoạt nằm trong tay kẻ cường quyền. Xin chừa làm người trinh bạch, tiếng kêu bi thương thảm thiết suốt chiều dài lịch sử. Trong thời kỳ lịch sử cận đại và hiện đại, xã hội phát triển mạnh mẽ, nhân quyền, dân chủ, tự do được thiết lập. Nhà nước pháp quyền bảo vệ nhân phẩm con người… tuy nhiên tiếng kêu bi thương “xin chừa trinh bạch” vẫn vang vọng đó đây. Thử xem Trà Hoa Nữ với nàng Marie Duplessis của Alexandre Dumas (con), Jane Eyre với chính tác giả và các nhân vật nữ…thì biết. Số phận các nhân vật nữ trong tiểu thuyết ấy cũng khổ đau vật vã. Những vùng đất bị cai trị bởi thần quyền Hồi giáo thì tình hình nhân quyền còn khủng khiếp hơn. Khái niệm nhân quyền, nữ quyền, dân chủ, tự do… đều không có. Số phận người phụ nữ rất thê thảm. Họ không được học hành, không được tham gia các hoạt động xã hội, không được tự do yêu thương… Họ phải trùm kín cả người và ở trong nhà. Sự sống, sinh hoạt, sinh mạng của họ bị định


1/1/2026Tuyển tập thơ văn 20269đoạt bởi nhà nước thần quyền, bởi chính những người đàn ông trong gia đình. Họ chỉ như máy đẻ và có thể bị giết thảm bởi chính người thân hay bởi xã hội. Tiếng kêu thảm thiết xin chừa trinh bạch từ xưa đến giờ chưa từng lắng xuống dù chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi. Trong xã hội tư bản, văn minh vật chất rất hưng thịnh, sang giàu rất mực. Quyền con người, nữ quyền cũng khá hơn các xã hội khác, tuy vậy vẫn thống thiết tiếng kêu thương bi thương của bao thân phận người bất hạnh. Cái guồng máy xã hội tư bản rất nghiệt ngã và tàn bạo, nó nghiền nát những phận người bất hạnh, kém may mắn. Những con người sinh ra và lớn lên ở những khu ổ chuột, những người thuộc tầng lớp đáy xã hội. Có không ít những nàng kiều hiện đại mà cuộc đời đầy tủi nhục, nước mắt. Có không ít người trong bọn họ là nạn nhân của côn đồ, bạo lực từ giang hồ xã hội đen cho đến chính quyền ( những nạn nhân trong đường dây mua bán dâm của tỷ phú Jeffrey Epstein là một điển hình). Họ sống tủi nhục, khổ đau cả thân xác lẫn tinh thần. Họ sống trong khốn cùng thậm chí bị sát hại bởi cả xã hội đen và chính quyền. Xã hội vô sản còn tệ hơn, tất cả mọi người đều buộc phải quên thân phận mình đi, bị tẩy não, bị nhồi sọ, bị chà đạp mà không được than khóc hay phản kháng. Xã hội vô sản – đại đồng vốn là cái chủ thuyết hoang tưởng thì làm sao có thể áp dụng vào hiện thực? Vì sai ngay từ đầu, sai từ căn bản nên không thể biến hoang tưởng thành sự thật. Con người là một thực thể và có tính tư hữu, tư hữu là bản chất của con người. Không thể xóa bỏ tư hữu để thiết lập đại đồng. Tiếng kêu thống thiết trong xã hội vô sản bị bóp cổ cho tắt nghẹn, nạn nhân của nó chỉ có thể âm thầm nén chặt trong lòng, tự mình may miệng mình lại để mà duy trì kiếp sống mòn mỏi xin chừa trinh bạch. Trong xã hội vô sản, tiếng kêu đau thương “chút lòng trinh bạch về sau xin chừa” cũng là một cái tội, không được kêu khóc như thế! Thời đại 5.0, thời đại khoa học công nghệ phát triển cao độ. Thời đại của mạng xã hội (social Media net work), trí thông minh nhân tạo (AI) và ngay trên xứ sở Cờ Hoa này , một vùng đất mệnh danh là tự do – dân chủ - nhân quyền giờ tiếng khóc “chút lòng trinh bạch về sau xin chừa” lại vang lên. Điều này thật không thể tin nổi, không ai có thể ngờ nhưng nó đang là hiện thực. Ở xứ sở Cờ Hoa này, ngày nay được cai trị bởi kẻ côn đồ, gian trá, tham lam, độc ác… Bất cứ ai nói lên sự thật, bày tỏ cảm xúc thật, ủng hộ điều hay lẽ phải…đều bị theo dõi, bị đe dọa, bị khủng bố, bị chụp mũ, bị đuổi việc, thậm chí bị truy tố. Ở một xã hội mà nghị sĩ, dân biểu có thành tích cống hiến phục vụ cho quốc gia mấy chục năm bị ám sát mà không ai tiếc thương (vì không thuộc phe cầm quyền)


1/1/2026Tuyển tập thơ văn 2026 Lãng Thanh/Tiểu Lục Thần Phong/ Nguyễn Thanh Hiền 10trong khi một kẻ cực hữu gieo rắc thù hận, gây chia rẽ, kỳ thị người nhập cư, chống lại nhân quyền và y cũng chẳng phải là lãnh đạo cao cấp, chẳng làm được gì cho quốc gia…ấy vậy mà được chính phủ tưởng niệm, treo cờ rũ, thật mỉa mai thay! Thế này thì người lương thiện nào còn dám làm người lương thiện? Cái ác, cái xấu lên ngôi. Kẻ thủ ác được đặc quyền đặc lợi, được hợp pháp, được đề cao như thế này thì người lương thiện chỉ còn nước khóc “chút lòng trinh bạch về sau xin chừa” chứ còn làm được gì! Xứ sở Cờ Hoa xưa nay vốn là ngọn cờ đầu của tự do – dân chủ - pháp quyền ấy vậy mà hôm nay sự thể như thế này, không một ai có thể ngờ được! Kẻ lãnh đạo quốc gia đi cổ xúy kết thân với những tay cường bạo độc tài của thế giới. Lãnh đạo một cường quốc lại xun xoe thần tượng một tên sát nhân khát máu độc tài. Y ngang nhiên phá bỏ mọi giá trị cao quý mấy trăm năm gầy dựng. Y ngồi xổm trên hiến pháp và pháp luật. Y hành xử không khác một tay độc tài. Với y thì mọi thứ đều quy ra tiền, tiền là mục đích tối thượng, chẳng có tự do –dân chủ - nhân quyền gì hết! Tiền là trên hết mà trước nhất phải là tiền vào túi y, gia đình y, băng đảng y. Lãnh đạo một cường quốc như xứ sở Cờ Hoa lại là một tay nói láo chuyên nghiệp, phun thuyết âm mưu, chụp mũ người khác. Cả đời chẳng nói được một lời tử tế, chẳng làm được một việc thiện dù nhỏ nhặt nhất. Lãnh đạo một quốcgia mà lại gây chia rẽ trầm trọng giữa các thành phần dân chúng, thù ghét người da màu, chống người nhập cư, thù địch với y tế, giáo dục, văn hóa, khoa học…trớ trêu thay, không ít kẻ nhập cư da màu lại đi phò kẻ kỳ thị mình. Có hơn một nửa dân chúng ủng hộ việc kỳ thị, thù hận, bạo lực. Có hơn một nửa dân chúng chấp nhận việc nói láo, gian trá như thế này nên y mới ngồi được trên ngai vàng. Sự thể như thế này thì người lương thiện biết nói năng gì nữa, ngậm ngùi mà khóc “chút lòng trinh bạch về sau xin chừa”. Lãng ThanhẤt Lăng thành, 1025


1/1/2026Tuyển tập thơ văn 202611LOVE IS TIMELESSSunlight hides in leaves Sunshine and wind was immensive How vast of heaven and earth Hey honey, go to the country side with me Wandering on the hills Lest our soul fly onto leaves Laying on yellow carpet Listening leaves’ breathes My love since came to the world Why still sinkdeep in lonelyOctober bustling in Fall festivals Multiple people enjoying the present moment Forest and mountains wearing the new coastWhite clouds fly above sky Your innocent eyeIt’s my passion Your beauty laying in my mind Love is timelessA part of the world is gorgeous in OctoberAesthetic fadesLeaves fallingNext season Will be brilliant in the new sunshine Steven NGeorgia, 1025


1/1/2026Tuyển tập thơ văn 2026 Lãng Thanh/Tiểu Lục Thần Phong/ Nguyễn Thanh Hiền 12LÃO THI SỸ VÀ MỤ VỢ THẦN THÁNH Thơ vừa đăng chưa ráo mựcMụ vợ già lập tức xỉa xói, chì chiết:Rõ vớ vẩn thơ thẩn dở hơiCám lợn còn không có húpKhổ thân gái già này vớ phải lão chồng suốt ngày tự sướngLũ thương gia, nghiệp chủ, con buôn:Thơ mày không đáng một xuNhuận bút cả năm chẳng bằng một lần tao bao gáiThời đại trí tuệ nhân tạoBấm một phát thơ tuôn ra ào àoBọn bò đỏ rần rần trên mạng ảoChụp mũ, chửi bới, mạ lỵ… bằng ngôn từ mất dạy:Phản động, bêu xấu quan quyền, phá hoại quốc gia…Gã nhà thơ giật mình chột dạ:Ta ư?Yêu còn không hết lòng dạ đâu đem phản?Quốc gia nào?Sao lẫn lộn với chuồng bò, lồng son, xích đỏ…Mẹ kiếp tay cán bộLương ba cọc ba đồng đánh bạc bảy triệu đôBiệt phủ, biệt thự, ngai rồng, sập gụ…Của cải bao la, tài khoản nước ngoài Quân an ninh mạng ngày đêm rình mò theo dõiTừng chữ, từng câu kiểm duyệt ngôn lờiĐe nẹt gô cổ, đầu gấu đánh trong trại giam cầm Mụ vợ già rền rỉ ca cẩm:Cắn cơm cắn cỏ lạy đức ông chồng Đừng viết nữa kẻo mang tai họa


1/1/2026Tuyển tập thơ văn 202613Chúng sẽ đập vỡ cái máng lợn nhà tôiLão thi sĩ đầu bù tóc rối:Ơ hay nhỉ, bà mở mắt xem sẽ biếtXưa nay tôi nào có viết bậy, viết saiBáo chí đăng ông cán bộ danh giá giết người phân xácMới hôm qua còn khen thưởng tuyên dươngÔng nọ bà kia toàn những tấm gươngHuy hiệu, huy chương đỏ khéCạp như hạm làm như mèo mửa Đăng đàn ba hoa, khoác lác, nói xàmƠ bọn bò đỏ!Quốc gia nào?Quốc gia của ai đây?Mấy mươi năm bầy hầy, lẹt đẹtMụ vợ già cong cớn lên khóc thétÔng làm phúc tha cho mẹ con tôiTuyên giáo đã đe, đã dọa nhiều rồi:Đường một chiều cấm người đi ngượcLơ ngớ ấm ớ, chúng đánh không trượt phát nàoÔng muốn viết cứ việc khen vàoThổi ống đu đủ đưa chúng lên mây xanhTâng bốc, phong chúng thành thần thành thánhDù hai nhăm rõ mười đỹ điếm lưu manhÔng có thấy những ông kẹ bà chằngCứ đôn lên anh minh lãnh tụMặc trứng ấp một lò cái ngữ ấy thậm ngu


1/1/2026Tuyển tập thơ văn 2026 Lãng Thanh/Tiểu Lục Thần Phong/ Nguyễn Thanh Hiền 14Ông hãy phóng bút ca bọn ấy thiên tài vĩ đạiĐặng tôi còn húp cám ngày mai Con đường dàiCứ viết theo ngón tay chỉ lối tiến lên thiên đườngLão thi sỹ rụt cổ so vaiMặt nhàu nhĩ thân hình rúm róPhút sảng thần nhìn vợCó ai ngờ, bất chợt hấp háy mắt long lanh:Trời, mụ vợ như thiên thần khai sángMụ quả thật xứng đáng là lãnh tụ vinh quang Ta có mắt như đui bấy lâu nay chẳng thấy.Lão thi sỹ vỗ đùi cười sảng khoáiMụ vợ tấm mẳn tào khang thần thánh với cái máng lợn ăn Có khí chất lãnh đạo thiên tài thượng đẳng.Tiểu Lục Thần Phong Ất Lăng thành, 1225


1/1/2026Tuyển tập thơ văn 202615PHỎNG VẤN NGU TỬ Theo lịch hẹn, Chủ Nhật này phóng viên nhật báo Daily Mirror sẽ gặp nhà văn Ngu Tử tại quán cà phê Enchanted. Có lẽ đây là cuộc phỏng vấn vô tiền khoáng hậu vì xưa nay chưa có cuộc phỏng vấn nào lại thoải mái, vui vẻ và rất hiện thực như thế. Thật tình mà nói thì giống như trà dư tửu hậu, tùng tam tụ tứ hơn là phỏng vấn. Phóng viên Annonymous và Ngu Tử dí dỏm đối đáp nhưng cũng không kém phần tinh tế và sâu sát. Cả người hỏi và người đáp chẳng ngại vấn đề gì, nào chỉ phải mỗi chuyện văn chương chữ nghĩa mà là chuyện đời có liên quan đến sách vở báo chí hôm nay. Cuộc phỏng vấn được đăng toàn bộ trên tờ Daily Mirror cuối tuần, trân trọng kính mời. Anonymous: Xin chào nhà văn Ngu Tử, anh có thể cho độc giả tờ Daily Miror biết chút ít về thân phận? Ngu Tử: Xin chào phóng viên Anonymous và độc giả của tờ Daily Mirror, thân phận tôi ư? cũng giống như mọi người vậy thôi. Tôi được sinh ra vào một đêm gần tàn sau lễ cúng giao thừa. Ấy là cái thời khắc chuyển giao cũ và mới, sinh ra ở thể chế Cộng Hòa nhưng đã đến bước sắp chung cuộc và lớn lên trong thể chế Cộng Sản. Không biết có phải vì vậy hay không mà tôi trở nên dở dở ương ương, dở đời dở đạo, dở tỉnh dở mê, dở dại dở khôn, đi về không lối, tiến lui không đường, chẳng hoàn toàn Đông mà cũng không thật sự Tây, trong ngoài đều chẳng thuộc…Đại khái thân phận tôi là thế.Annonymous: Thưa nhà văn Ngu Tử, xin anh cho biết sơ qua quá trình học vấn.Ngu Tử: À, Như thế này nhé! Tôi vốn ngu dốt bởi vậy mới có hiệu là Ngu Tử. Tuy ngu dốt nhưng cũng rị mọ bò lên được bậc cử nhân. Lúc nhỏ học dốt thấy bà luôn, chữ xấu như gà bới. Ba tôi và sư phụ đều viết chữ đẹp như rồng bay phượng múa. Họ đã tốn công sức kèm cặp dữ lắm nhưng xôi hỏng bỏng không. Tôi vẫn dốt và chữ xấu không có ai xấu hơn được. Tôi học ở một ngôi trường mà trước kia có cái tên đẹp và ý nghĩa lắm, cái tên trường mà bao thế hệ từng hãnh diện: Văn Khoa Đại Học Đường. Thời tôi học thì tên trường cũng như tên của cả miền Nam đã bị xóa rồi. Tôi nhớ một lần có ông giáo sư thời cựu trào còn sót lại, ông ấy nói với tụi tôi ở ngoài hành lang giảng đường: “Trường đại học chứ có phải cửa hàng hay chợ búa gì mà kêu tổng hợp?”. Thuở tôi học ở đấy và ngay cả bây giờ cũng vậy, người ta liên tục tổ chức những trại sáng tác, kinh phí từ triều đình rót xuống để các nhà văn, nhà thơ tập trung du lịch và


1/1/2026Tuyển tập thơ văn 2026 Lãng Thanh/Tiểu Lục Thần Phong/ Nguyễn Thanh Hiền 16sáng tác. Quý vị thử nghĩ xem, đời đâu có ai cho không ai cái gì, đã ăn cơm chúa thì phải múa tối ngày. Triều đình rót tiền xuống thì phải ca tụng triều đình, viết cho triều đình. Nhân việc này mà ông giáo sư cựu trào ấy cũng nói: “Sáng tác là cảm xúc và tư duy cá nhân, là việc rất cô đơn, độc lập. Sáng tác thơ, văn chứ có phải nuôi heo đâu mà lập trại!” dĩ nhiên là ông ấy chỉ nói ngoài hành lang chứ không thể nói trong lớp học!Thú thật chứ lúc ấy tôi có học được gì đâu, người ta nhồi nhét, tẩy não dạy toàn những môn thổ tả (trừ những môn chuyên ngành không tính đến) càng học càng ngu. Đào tạo như thể chỉ cho ra những tay giỏi ba hoa khoác lác, nói xàm, tán tụng và nói những gì chính quyền muốn. Cái sự học ngán như thế nên tôi và nhiều người bạn suốt ngày ngồi đồng ở quán cà phê chứ ít khi vào lớp. Suốt cả bốn năm đại học trôi qua như thế, vất vưởng lê lết hết quán này tới quán khác, nhất là mấy quán cà phê gần trường và gần ký túc xá. Thuở ấy họ bắt buộc học tiếng Nga, trong khi ở phổ thông mình học tiếng Anh. Hầu hết bọn sinh viên chẳng ai muốn học. Đến ngày thi tốt nghiệp lũ bạn tôi chạy mua bằng B tiếng Anh nộp vào để khỏi phải thi môn tiếng Nga. Tôi chấp nhận thi tiếng Nga và bị rớt lần đầu, phải đến lần thứ hai mới đủ điểm ra trường, ra trường xong toàn bộ vốn liếng tiếng Nga trả lại cho Liên Xô, chẳng còn nhớ nổi một chữ. Đời cũng kỳ cục lắm, bạn bè tôi hồi đó mua bằng B tiếng Anh nhưng giờ ai cũng là thạc sỹ, tiến sỹ và toàn tai to mặt lớn, ông nọ bà kia…Cu Thẹo ngồi ghế chủ tiệm nước, vì cạp miếng to quá và khác vây cánh nên bị đuổi về nhà đuổi gà cho vợ. Thằng CM làm giám đài đốc truyền hình thành đô. Thằng TD làm bí thư tỉnh đoàn tỉnh Q. Thằng BB làm xếp an ninh Tân Bình…Thật tình mà nói tôi cũng đã có cơ hội làm ông nọ bà kia nếu tôi ngoan ngoãn vâng lời, chịu nằm im thì giờ cũng nở mặt nở mày với làng nước. Ngặt nỗi tánh tôi gàn nên giờ xấc bấc xang bang như thế này! Annonymous: Cảm ơn nhà văn Ngu Tử đã chia sẻ tâm sự. Xin hỏi anh vì cơ duyên gì mà anh đến với nghề văn? Ngu Tử: Xin lỗi cô phóng viên xinh đẹp, câu hỏi này sai rồi, nhiều người cũng có cái nhìn sai. Văn không phải là nghề. Văn là nghiệp. Giáo viên, bác sỹ, kỹ sư, chính khách… mới là nghề, vì những thành phần ấy học mà nên còn văn do bẩm sinh, cái có thể học chỉ là phương pháp, ngữ pháp mà thôi, còn cái cảm xúc, tư duy và thẩm mỹ… là tự thân như thế chứ không thể học. Viết văn là cái nghiệp, muốn không được không muốn cũng không xong. Đã vướng vàonghiệp thì khó bỏ lắm. Ngay cả những người bị tù đày, bị giam cầm cấm viết


1/1/2026Tuyển tập thơ văn 202617nhưng sao cấm được! tư tưởng trong đầu họ, văn trong hồn họ vẫn ngày đêm nung nấu, khi có cơ hội là lập tức viết ra. Tôi say mê viết từ nhỏ, đã từng viết 18 tập nhật ký bụi đời, mỗi tập 200 trang giấy học trò, trong ấy hầm bà lằng thơ, văn, truyện tình ái, khiêu dâm…đến ngày sắp xuất cảnh tôi đã đốt hết vì mỗi khi đọc lại cứ cảm thấy mình như bị lột trần ra trước đám đông. Ở hải ngoại lo cày kiếm cơm nhưng ngọn lửa đam mê văn chương vẫn không tắt. Lại rị mọ viết nhưng chẳng biết gởi đi đâu, thế rồi một ngày kia tinh cờ gặp báo Chánh Pháp. Tôi thử gởi bài và nhà văn Vĩnh Hảo đã đăng, thế là từ ấy tôi viết thường xuyên luôn. Ban đầu cũng chỉ viết về Phật pháp, sau đó thì chơi hết mọi đề tài của cuộc sống. Tôi vẫn bị bó buộc trong cái giới hạn Phật tử nên không dám thẳng tay phóng bút viết hết những gì trong đầu. đôi lúc tôi sợ những tư tưởng trong đầu vì nó đầy ắp những câu chuyện bạo liệt, cuồng loạn, dâm dật…Vì sợ nghiệp báo nên không viết ra. Có lần tôi viết về chuyện đạo văn của ông kẹ Cộng Sản, không hiểu vì sao mà tờ Viettime ở địa phương lại để địa chỉ email của tôi dưới bài viết, bởi vậy tôi đã gặp rắc rối từ an ninh mạng. Có một người từ an ninh PA đã nhắn tin tôi nên tránh viết những đề tài nhạy cảm kẻo không sẽ liên lụy tới người thân còn ở cố quận. Đây không phải là lời nói chơi mà là một dấu hiệu nghiêm trọng…Anonymous: Xin nhà văn cho quý đọc giả biết sơ về quá trình viết văn của anh và trong thời gian ấy có những khó khăn hay thuận lợi gì?Ngu Tử: Trước hết nói về cái khó khăn hay trở ngại lớn nhất ấy chính là bản thân mình, năng lực có hạn, khả năng thấp. Cái khó khăn thứ hai là không có cơ hội, không đúng thời điểm, cái thời hoàng kim của văn chương chữ nghĩa đã qua lâu rồi, bây giờ đìu hiu cảnh chợ chiều chẳng còn mấy ai quan tâm. Có những trở ngại khác như khi bị chủ báo Vb chê: “Viết bằng thiên kiến chủ quan”. Nếu nói viết dở thì tôi chấp nhận vì văn tôi dở thật nhưng nếu nói viết bằng thiên kiến chủ quan thì sai rồi. Ở xứ sở tự do, mình viết bằng quan điểm của mình, chỉ những xứ độc tài toàn trị hay thần quyền mới viết bằng quan điểm của tòa soạn hay quan điểm nhà cầm quyền. Gần đây tôi cũng bị các tờ báo TT, TVHS, GN từ chối đăng bài mà tôi không hiểu vì sao, thôi kệ, tùy duyên vậy! Còn một cái khó khăn khác là độc giả hải ngoại gần như là con số không, dân số trong nước đông nên vẫn còn một tỷ lệ nhất định, khổ nỗi văn mình không được và không có cách phổ biến ở trong nước. Nói về mặt thuận lợi thì tôi vốn có sự đam mê, trong đầu lúc nào cũng đầy ắp đề tài, thậm chí nhiều lúc ngủ mà các nhân vật trong truyện chưa viết ra cứ diễn trong mơ…Nhân tiện đây tôi cũng lan man một tí: Báo chí trong nước rất nhiều


1/1/2026Tuyển tập thơ văn 2026 Lãng Thanh/Tiểu Lục Thần Phong/ Nguyễn Thanh Hiền 18nhưng chỉ có một tổng biên tập. Báo chí hải ngoại tuy ít nhưng mỗi tờ có tổng biên tập riêng. Tác giả từ trong nước gởi bài ra thì đăng giànf trời, còn tác giả bên ngoài gởi về thì chỉ có vứt sọt rác. Cũng có vài tác giả hải ngoại được đăng bài ở trong nước nhưng phải là “con ngoan trò giỏi” và bài vở vô thưởng vô phạt.Annonymous: Cảm ơn anh, xin anh Ngu Tử cho biết cảm nhận của anh về tình hình văn chương chữ nghĩa ở hải ngoại:Ngu Tử: Trời! cô hỏi khó quá! Đây là cả một vấn đề lớn. Phải là những cây bút phê bình văn học chuyên nghiệp hoặc những nhà biên khảo mới kham nổi. Tuy nhiên cô đã hỏi thì tôi cũng nói sơ một tí cảm nhận cá nhân của tôi. Văn học Việt Nam hải ngoại là sự nối dài của văn học miền Nam trước kia. Dòng văn học này như một dòng sông chảy riêng, nó phát triển mạnh trong giai đoạn 1978 – 1999. Đề tài từ chuyện dĩ vãng vàng son, chống Cộng, nhớ quê, vượt biên, hội nhập…Nay thì dòng văn học này đã chết lâm sàng, những cây bút vang bóng một thời giờ đã và đang rơi rụng theo tháng năm trong khi ấy không có lớp kế thừa. Người Việt hải ngoại thờ ơ chẳng quan tâm, ngay cả người trong giới cũng thế! Chỉ còn lác đác vài cá nhân còn đam mê cố đấm ăn xôi dù xôi hỏng bỏng không. Tôi cũng là một kẻ “vớt hương dưới đất bẻ hoa cuối mùa”. Văn chương và văn hóa đọc của người Việt hải ngoại không có tia sáng cuối đường hầm. Giới trí thức nhập dòng chính thì chỉ đọc tài liệu tiếng Anh có liên quan đến chuyên môn của nghề nghiệp. Giới trẻ sinh ra và lớn lên ở hải ngoại thì không đọc được tiếng Việt. Giới lao động tay chân thì cả đời chẳng đọc sách báo dù là tiếng Anh hay tiếng Việt. Nói chung là văn chương chữ nghĩa hải ngoại bó tay đót cơm!Annonymous: Không lẽ bi quan đến thế sao? Chẳng có phương cách cứu vãn?Ngu Tử: Đây là sự thật, dù có bi quan hay lạc quan cũng phải nhìn nhận nó như vậy. Người Việt không đọc sách là một lẽ. Nguyên nhân khác nữa là công nghệ thông tin bùng nổ, các mạng xã hội cuốn hút mọi người. Bây giờ ai cũng dính chặt vào các mạng xã hội, suốt ngày quẹt quẹt màn hình khóc cười với những dòng trạng thái ngắn vài câu, những tin mươi ký tự, những emoji vài mươi giây…Mạng xã hội góp phần giết chết văn hóa đọc. Bởi vậy mà có người nói đùa thời đại hôm nay là thời đại văn minh quẹt quẹt. Dù muốn hay không cũng phải chấp nhận sự thật này. Annonymous: Xin lỗi anh Ngu Tử, tôi buộc lòng ngắt lời anh ở đây một tí. Theo như anh nói thì văn học hải ngoại đã chết lâm sàng, một phần do thời cuộc, một phần do người Việt hải ngoại thờ ơ và các mạng xã hội cuốn hút…


1/1/2026Tuyển tập thơ văn 202619Tuy nhiên mặt khác nhờ công nghệ kỹ thuật cao và trí thông minh nhân tạo mà nhiều người dùng đó để viết văn, làm thơ, soạn nhạc, vẽ tranh mà chẳng tốn công sức. Anh thấy vấn đề này thế nào?Ngu Tử: Cô đã thấy đấy, vấn đề này là chuyện thời sự trên toàn thế giới. Trí tuệ nhân tạo lợi hại vô cùng, áp dụng vào mọi mặt của đời sống, đem lại những lợi ích to lớn. Nhưng cô hãy nhớ cho rằng, trí tuệ nhân tạo là máy móc, nó không có cảm xúc, cảm giác, linh hồn, tình cảm…Bởi vậy trong vấn đề nghệ thuật và văn chương không thể lạm dụng trí tuệ nhân tạo. Tác phẩm của trí tuệ nhân tạo làm ra chỉ là đồ giả, hàng nhái…Nó chỉ lọc, lựa từ nguồn tư liệu khổng lồ trên mạng rồi chắt lọc, cắt ghép, dán ép… lại thành tác phẩm phù hợp với yêu cầu đề ra của con người. Ở các ngành nghề khác thì sản phẩm của trí tuệ nhân tạo rất hữu dụng nhưng trong việc sáng tác văn học nói riêng nghệ thuật nói chung thì sản phẩm của nó chỉ để vui thôi, không thể xem đó là một tác phẩm văn chương hay nghệ thuật được! Tôi kể cho cô nghe một câu chuyện vui này: Có anh kỹ sư chế được con robot với trí tuệ nhân tạo cực xuất sắc. Con robot này nó có thể làm được tất cả mọi việc từ sáng tác nghệ thuật đến làm việc nhà, làm vườn, thậm chí nó còn ngồi thiền và tụng kinh thay anh kỹ sư. Anh ta đem con robot lên chùa khoe với hòa thượng. Hòa thượng cười cười, đoạn nói: “Đồ ngu, lo chơi robot mà không biết vợ đang ngoại tình, con đang trộm cắp, hút chích nghiện ngập”. Anh kỹ sư lập tức nổi giận đỏ mặt tía tai, quát: “Tại sao ông nói láo như thế? Đặt điều bôi xấu vợ con tôi, xúc phạm danh dự nhân phẩm gia đình tôi”. Hòa thượng vẫn cười cười: “Anh thấy đấy! robot với trí tuệ nhân tạo có thể tụng kinh ngồi thiền thay anh nhưng tâm anh không thể thanh tịnh được! chỉ mới một câu thử thách mà đã giận dữ cực độ, thử hỏi ngoài đời va chạm bao nhiêu việc khác thì làm sao mà robot với trí tuệ nhân tạo có thể làm cho anh hết tham sân si?” Anh kỹ sư chợt hiểu tất cả bèn sụp lạy: “Sư phụ, con xin lỗi”. Anonymous: Oh, hay quá anh! Cảm ơn nhà văn Ngu Tử. Thời gian có hạn, xin hỏi anh câu nữa nhé! Hôm nay trên mạng xã hội văn thơ tràn ngập. Anh có cho đấy là dấu hiệu đáng mừng?Ngu Tử: Đúng là quá chừng nhiều luôn, thượng vàng hạ cám nhưng cái chính thì cám chứ ít thấy vàng. Hầu hết đều vớ vẩn vân vơ, thương vay khóc mướn, ghẹo nguyệt trêu hoa, tình tay ba tay tư, gái đẹp trai xinh, lộng ngôn nói xàm…Giá trị nghệ thuật đã thấp, cái thẩm mỹ cũng chẳng có, mà vấn đề hiện thực của dân tình – quốc sự cũng né tránh nốt. Văn thơ trên mạng phân lớn ngôn từ sáo rỗng, đề tài cạn cợt kiểu như thơ lòng lợn mắm nêm, thơ hậu hiện


1/1/2026Tuyển tập thơ văn 2026 Lãng Thanh/Tiểu Lục Thần Phong/ Nguyễn Thanh Hiền 20đại, văn chiêm nghiệm, dạy đời, dạy làm giàu, nói đạo lý…Nói vậy không phải vơ cả nắm mà là nhìn chung nó như vậy. Nếu chịu khó đãi cát thì cũng nhặt được những hạt vàng nho nhỏ…Annonymous: Ok anh, đề tài thì nhiều nhưng một lần nữa xin chốt câu cuối cùng ha? Có nhiều ý kiến thắc mắc tại sao giới cầm bút của người Việt chưa có ai được giải Nobel? Ngu Tử: Cô đã hỏi thì tôi cũng nói toạc ra luôn, thứ nhất chúng ta chưa đủ năng lực và trình độ. Chúng ta chưa thể vươn tới tầm cao ấy. Quốc nội thì bị bó buộc trong sự tán tụng hoặc viết theo chỉ đạo, đại khái như xe chạy một chiều, vậy thì làm sao vươn đến được tầm cao quốc tế! Giới cầm bút hải ngoại tuy được tự do sáng tác nhưng phần lớn cũng tầm tầm thôi chứ cũng chẳng vượt thoát nổi. Có một vài tác giả cũng đạt đến trình độ cao như Ocean Vương, anh ấy được giải T.S.Eliot cũng ngang ngửa với giải Nobel, ngoài ra còn được giải Puscart Prize. Nguyễn Thanh Việt được giải Pulitzer. Lại Thanh Hà được giải National Book Award và John Newbery Medal… cũng rất danh giá. Đây là niềm vinh dự lớn cho văn chương Việt NamĐã nói đến giải Nobel ta cũng nên biết thêm chút là giải này không có tự ứng cử mà chỉ có đề cử bởi các viện sỹ viện hàn lâm Thụy Điển, hoặc bởi những người đã từng được giải…Tác phẩm phải viết bằng tiếng Anh hoặc được dịch ra tiếng Anh…Những tác giả người Việt rất ít người viết trực tiếp bằng tiếng Anh và số tác phẩm Việt dịch ra tiếng Anh cũng không bao nhiêu. Điều này có nghĩa là tác phẩm Việt khó đến được tay những người có quyền đề cử. Một điểm nữa cũng cần phải nói là cái gu thẩm mỹ, quan điểm sáng tác, phương pháp nghệ thuật của các tác giả Việt rất khác với các tiêu chuẩn của viện hàn lâm Thụy Điển…Nếu ta nói về lý do vì sao tác giả Việt chưa được giải Nobel thì có rất nhiều nhưng nhìn chung là chúng ta chưa đủ khả năng, chí ít là trong hiện tại và tương lai gần. Annonymous: Một lần nữa xin cảm ơn nhà văn Ngu Tử đã dành thời gian chia sẻ với độc giả về thực trạng của văn học Việt Nam. Chúc nhà văn khỏe và có thêm nhiều tác phẩm mới dù chỉ để đăng trên mạng cho vui. Ngu Tử: Cảm ơn cô phóng viên xinh đẹp, cảm ơn nhật báo Daily Mirror và quý độc giả.Tiểu Lục Thần PhongẤt Lăng thành, 1225


1/1/2026Tuyển tập thơ văn 202621QUÁN BAR LUST Khu phố vô cùng ồn ào náo nhiệt, dân chơi và khách du lịch dập dìu lả lướt nhìn ngó bốn bên, bọn cò mồi chèo kéo gọi mời thô bạo… Những dàn đèn led đủ sắc màu nhấp nháy, sự kích động cực độ của dàn âm thanh chơi toàn nhạc rock metal, rọk & roll… Ấy vậy mà quán bar Lust nơi góc phố lại yên lặng đến lạ lùng, không khí trong quán nhẹ nhàng thư thả, khách chơi ngồi rải rác quanh quầy rượu và những cái ghế cao gần đấy để nghe những bản tình ca thuộcc dòng nhạc Pop của thập niên tám mươi. Mấy chao đèn tạo thành những vòng tròn ánh sáng vàng nhạt đủ để thấy mặt người ngồi bên cạnh. Đèn vàng dường như thích hợp với bàn ghế và quầy bar bằng thứ gỗ màu nâu gụ, dàn đèn màu cũng nhấp nháy nhưng không át được cái không khí ấm cúng dễ chịu của quán bar. Duy chỉ có giá rượu bằng Inox là sáng nhất, những chai rượu Tây còn nguyên hay dở chừng bày đầy trên giá.Finn ngồi đấy nhấm nháp ly cocktail Blue moonlight mà anh ưa thích. Chất nồng ấm của Martini pha với chút bạc hà thơm thơm cay cay kích thích các giác quan khiến cho Finn hưng phấn, mắt long lanh. Mấy anh chàng pha chế sau quầy rượu thỉnh thoảng cười xã giao và hỏi vu vơ vài câu, mấy em ca ve nơi góc tối mé phải quầy rượu dõi mắt tăm tia săn mồi. Con Beatrice hích cằm về hướng Finn rồi đưa mắt với nhỏ bạn Eleanor:- Trông hắn ta cũng sạch sẽ ngon lành đấy chứ!Nhỏ Eleanor, liếc mắt nhìn sơ với vẻ khinh khỉnh:- Hình như hắn là dân gay?- Tao không nghĩ vậy- Bởi vì tao thấy hắn không hề nhìn đến tụi mình dù chỉ thoáng qua, có thằng đàn ông nào vào bar này mà không nhìn tụi mình?- Mầy nói cũng có lý, tuy nhiên đời cũng có những gã đàn ông lạnh lùng như vậy nhưng khi quầm thì như cọp đói. Tao vẫn có cảm giác hắn ta thuộc loại đó.Nói xong Beatrice cầm ly cocktail bước đến gần Finn chủ động làm quen:- Chào anh chàng đẹp trai, anh mới đến chơi bar này?- Chào em xinh đẹp, một vài lần rồi. - Anh thấy sao?- Thích, cổ điển, dịu êm… đào đẹp- Anh đi một mình? Bạn đâu?- Bọn họ bận, vả lại cũng thích ngồi một mình


1/1/2026Tuyển tập thơ văn 2026 Lãng Thanh/Tiểu Lục Thần Phong/ Nguyễn Thanh Hiền 22Nghe thế, Beatrice hiểu là mình không xơ múi được gì bèn chào Finn rồi quay lại góc tối nơi mấy cô bạn đang ngồi đợi khách. Cô ta đi rồi, trả lại cho Finn cái khoảnh không gian riêng trong quán bar. Không biết tự bao giờ Finn luôn thích ngồi lặng lẽ một mình gặm nhấm nỗi cô đơn dù rằng mọi người vẫn nói Finn là biểu tượng của mọi sự trọn vẹn hạnh phúc và thanh đạt. Cái nỗi cô đơn như thể thuốc phiện vừa ngọt ngào lại cay đắng, sung sướng lâng lâng nhưng cũng dày vò vật vã. Nỗi cô đơn sâu thẳm trong tâm hồn, lúc thì đưa cảm giác thăng hoa nhưng lúc thì đày đọa đến tận cùng. Ngồi một mình suy tưởng tưởng chừng như tâm tư là một dòng chảy vô cùng tận. Mặt khác Finn lại là một tay cực kỳ sôi động đến độ như tăng động. Những đêm quẩy ở vũ trường quậy bung nóc luôn. Finn xuất hiện nơi nào là nơi đó tưng bừng khói lửa, truyền hưng phấn cho mọi người. Finn không thích xuất hiện trong những đám đông vì khi ở trong đám đông Finn càng cô đơn cùng cực. Finn thấy mình không sao hòa mình được vào với những người chung quanh, mặc dù Finn vẫn bình thản như không có gì. Mỗi khi tình thế buộc phải ở trong đám đông thì Finn như một con người hoàn toàn khác, cứ như thể một diễn viên phải diễn xuất chứ không phải Finn đang sống. Finn luôn thấy mình đi giữa những người như một cái xác không hồn và Finn ước gì có cái áo tàng hình như trong truyện viễn tưởng để khoác lên mình. Duy cái đám đông mà Finn có thể cảm thấy an toàn nhất cho chính mình là đám người lạ quay cuồng trong những quán bar. Những khi ấy Finn mới thấy mình là mình. Finn nhảy không cần bạn tình, nếu có nhảy với ai thì cũng chỉ là gá tạm chứ thật sự thì Finn nhảy với chính bản thân mình. Finn như con đại bàng thích đậu trên vách đá cheo leo hay soải canh bay giữa hư không cô tịch, núi cao trời rộng làm cho đại bàng ngợp vì hạnh phúc. Đại bàng không chịu được sự bắng nhắng của chim sâu chim sẻ nơi bờ rào. Đại bàng thích tung cánh lao vào cõi chết chứ không bao giờ chịu chui vào chuồng trại. Không phải Finn tự cao tự đại nhưng cái tâm ý nó thế thì không làm sao khác được. Cũng có lúc Finn lại thấy mình như con sâu cái kiến oằn oại vật vã trong thân phận mặc dù thân phận của Finn sáng rỡ khiến bao nhiêu người ngưỡng mộ và mơ ước. Finn dồn tất cả những uẩn uất vào các cuộc làm tình. Finn không yêu bạn tình cũng chẳng yêu thân mình. Finn vừa cho rằng thân thể mình đẹp lại vừa ghê tởm nó, muốn rũ bỏ nó. Xung lực nội tâm đẩy cuộc làm tình lên cao trào tột


1/1/2026Tuyển tập thơ văn 202623đỉnh khiến cho bạn tình ngỡ Finn là một Don Juan tái sanh, nhưng cũng có người lại sợ Finn như sợ một Dracular hoang dâm bạo liệt. Ban ngày, ở nhà Finn là một trai ngoan thư sinh rất mực. Ở công sở là một chuyên viên giỏi, hòa đồng và có phần lãng tử hào hoa. Nhưng đêm về thì Finn lại là tay chơi máu lửa, có khi vào vai một khách thanh lịch điệu đàng, lúc thì là một lữ khách độc hành. Finn như một con cắc kè bông, luôn biến màu theo môi trường mà không hề hay biết. **Chủ Nhật tuần rồi tại vũ trường Liberty, Finn và nhóm bạn quất cạn hai chai XO, quẩy cuồng điên đến rũ ra mới chịu về. Ban đầu rượu kích thích nhưng về sau thì ức chế cực độ khiến cho sự mẩn cảm gần như không còn nữa. Finn và mấy khứa bạn hành hạ mấy em ca ve lên bờ xuống ruộng đến nỗi mấy ẻm van xin tha cho. Thằng Corbin khịa:- Mầy hoang dâm và bạo lực quá đấy Finn.Finn cười nhếch mép:- Thằng nào không dâm?- Nhưng mầy gấp mấy lần những thằng khác. Tao không biết, tao chỉ sống thật với bản năng.- Tao biết, vì mầy là bạn thân của tao, tao lạ gì! Tao còn thấy mặt khuất của mầy nữa kìa!- Khuất cái con mẹ gì hả thằng láu cá?- Ừ, thằng láu cá chơi với thằng hoang dâm.- Tao chưa đè mấy ra chịch kia mà!- Mầy dám?Hai đứa cười sằng sặc, quất nốt phần rượu còn lại trong chai XO thứ ba rồi lăn ra ngủChơi như thế, phải chơi đến tận cùng mới chịu, chơi vật vã mới thích nhưng rồi có những đêm Finn lại rút lui, tắt điện thoại, cắt liên lạc với Corbin và mấy đứa bạn để ngồi một mình nơi những quán bar lạ. Quán bar Lust này là một nơi mà Finn vừa phát hiện ra. Những lúc như thế này thì gái gú, đùi vú, nhan sắc chẳng làm cho Finn động tâm, nhìn mấy em như cái ma nơ canh mắc áo thời trang thế thôi. Cả tâm hồn Finn dường như chơi vơi đâu tận cuối đất cùng trời. Finn thấy đời không có nghĩa lý gì, kiếp người như con rối, con người hoàn tòan bất lực trước số phận của mình. Có quá nhiều khổ đau trong cuộc đời, ngay cả những người giàu có phong lưu tưởng chừng như sung sướng nhưng họ cũng có nỗi đau của họ. Nỗi đau của họ âm thầm dày vò chứ không vật vã túng thiếu cơm


1/1/2026Tuyển tập thơ văn 2026 Lãng Thanh/Tiểu Lục Thần Phong/ Nguyễn Thanh Hiền 24áo gạo tiền như người nghèo. Ngay bản thân Finn cũng vậy, ai cũng bảo là Finn con nhà giàu, đẹp trai, ăn học đàng hoàng, có địa vị và thế lực trong xã hội, ăn chơi mút chỉ cà tha… Ấy vậy mà thâm tâm Finn thấy trống vắng và cô đơn một cách lạ lùng, nỗi cô đơn không sao khỏa lấp được dù là gái đẹp, rượu ngon và bạn bè quây quanh, càng ăn chơi long trời lở đất lại càng cùng cực cô đơn, bởi vậy ngoài những đêm quậy tưng bừng thì còn lại là những đêm lặng lẽ một mình, trốn gái đẹp, trốn cuộc chơi bù khú, trốn đời và cũng là trốn cả chính bản thân mình.Lúc trước Finn thường lui tới quán bar Unlimited nhưng từ khi đến bar Lust thì mê ngay. Ngoài kia là cả một trời ồn ào sôi động, đầy những dục lạc dụ hoặc. Ấy vậy mà bước vào trong lại thấy cả một trời hoài niệm và ấm cúng làm sao. Từ bàn ghế gỗ cũ màu nâu, chùm đèn vàng đong đưa, ngay cả những tiếng hát của mấy em ca sỹ cũng làm cho Finn thích đến tê người. Tay pha chế tên Dante mấy nay tiếp xúc sơ với Finn nên hắn ta có cảm nhận chút ít về Finnc. Hắn nói với mấy em ca ve:“Finn điên lắm, một tên đa nhân cách”**Sáng Chủ Nhật, cả nhóm tụ tập tại quán cà phê Eric Bean, thằng Clark chất vấn:- Tối qua ăn mánh lẻ phải không? Tại sao tắt điện thoại?- Xin lỗi mầy, tao ngồi một mình thôi!- Quán bar Lust?- Ừ- Lỗi phải gì mầy, tao hiểu mầy quá mà!- Cảm ơn. - Trông tướng tá ngon lành, đẹp trai, thư sinh như vầy nhưng lại là nỗi sợ té đái của mấy em ca ve- Nói nhảm hả mậy!- Ban ngày quần tây sơ mi bảnh bao, quản lý nhân sự của một công ty danh giá, ấy vậy mà ban đêm là một tay Don Juan chơi vật vã, có khi lại là một lữ khách cô đơn.- Mầy có thể ngừng nói xàm được không?Clark nhìn chăm chăm và khuấy tách cà phê cappuccino thơm thơm mùi cà phê pha với bơ, rồi nâng lên chiêu một ngụm nhỏ, cười:- Ừ thì tao nói xàm nhưng có xàm bằng mầy không? - Thằng cà khịa, tao chịu mầy rồi đó!- Chịu thì ráng mà đựng, đừng có yêu tao là được!


1/1/2026Tuyển tập thơ văn 202625Nói xong Clark ngoác miệng ra cười sảng khoái, cả đám bạn cười rũ ra, mỗi đứa chêm thêm vài câu châm chọc. Finn cũng cười, nhìn Clark và nói:- Nếu tao không yêu nhưng chịch mầy thì sao?-Tha cho taoLại một trận cười ồn ào khiến khách mấy bàn bên phải quay lại nhìn. Finn vỗ vai Clark:- Xin lỗi, tao giỡn chút chơi.- Bày đặt khách sáo hả thằng sói cô độc, tao hổng hiểu mầy thì còn ai hiểu. Lang thang hay ngồi đâu đó thì tùy, nhưng nếu có gì rắc rối thì gọi cho tao hoặc anh em hén!- Ok, cảm ơn mầy. - Cuối tuần tới có quẩy không hay ngồi một mình?- Tao không biết, tùy duyên.Một tốp em gái xinh đẹp, sành điệu kéo vào quán, vui cười và tíu tít chọn món khiến cả đám quay qua nhìn. Clark nhìn quanh quất rồi chỉ vào nơi góc quán:- Xem kìa, hình như gã ngồi một mình kia cũng là sói cô độc? Thằng Neil cười: Giới thiệu cho thằng Finn làm quen đi.- Không được! hai con sói độc không bao giờ đi chung đường. Nhóm bạn cười như những kẻ mất nết, Finn ngồi trầm ngâm, miệng lẩm nhẩm hát theo bài My Heart Will Go On đang phát ra từ dàn loa trong quán cà phê. Lãng ThanhẤt Lăng thành, 1025


1/1/2026Tuyển tập thơ văn 2026 Lãng Thanh/Tiểu Lục Thần Phong/ Nguyễn Thanh Hiền 26RENAISSANCE ONE DAYDarkness covers the holiday season Life is so hard when inflation is rising The highest leader becomes a new dictatorHarmful democracyAttack to freedom Propangada for supremacists His soul full of hatred Whole life in illusion He is followed by popular dictators around the world Lady Liberty covering her face sobbing Society is unsafe because of separationFreedom torched with no more light Conspiracy theorists replace the truth Government censors peoples’ thoughts Red crowds blind believe in the crazy They are brainless in speech and actionHolidays this year are so gloomy Jingle bells ring in sorrow Up and downs are normal for historyWe waiting and hope for the renaissance one day Steven NGeorgia, 1225


1/1/2026Tuyển tập thơ văn 202627QUÁN BAR LUST Khu phố vô cùng ồn ào náo nhiệt, dân chơi và khách du lịch dập dìu lả lướt nhìn ngó bốn bên, bọn cò mồi chèo kéo gọi mời thô bạo… Những dàn đèn led đủ sắc màu nhấp nháy, sự kích động cực độ của dàn âm thanh chơi toàn nhạc rock metal, rọk & roll… Ấy vậy mà quán bar Lust nơi góc phố lại yên lặng đến lạ lùng, không khí trong quán nhẹ nhàng thư thả, khách chơi ngồi rải rác quanh quầy rượu và những cái ghế cao gần đấy để nghe những bản tình ca thuộcc dòng nhạc Pop của thập niên tám mươi. Mấy chao đèn tạo thành những vòng tròn ánh sáng vàng nhạt đủ để thấy mặt người ngồi bên cạnh. Đèn vàng dường như thích hợp với bàn ghế và quầy bar bằng thứ gỗ màu nâu gụ, dàn đèn màu cũng nhấp nháy nhưng không át được cái không khí ấm cúng dễ chịu của quán bar. Duy chỉ có giá rượu bằng Inox là sáng nhất, những chai rượu Tây còn nguyên hay dở chừng bày đầy trên giá.Finn ngồi đấy nhấm nháp ly cocktail Blue moonlight mà anh ưa thích. Chất nồng ấm của Martini pha với chút bạc hà thơm thơm cay cay kích thích các giác quan khiến cho Finn hưng phấn, mắt long lanh. Mấy anh chàng pha chế sau quầy rượu thỉnh thoảng cười xã giao và hỏi vu vơ vài câu, mấy em ca ve nơi góc tối mé phải quầy rượu dõi mắt tăm tia săn mồi. Con Beatrice hích cằm về hướng Finn rồi đưa mắt với nhỏ bạn Eleanor:- Trông hắn ta cũng sạch sẽ ngon lành đấy chứ!Nhỏ Eleanor, liếc mắt nhìn sơ với vẻ khinh khỉnh:- Hình như hắn là dân gay?- Tao không nghĩ vậy- Bởi vì tao thấy hắn không hề nhìn đến tụi mình dù chỉ thoáng qua, có thằng đàn ông nào vào bar này mà không nhìn tụi mình?- Mầy nói cũng có lý, tuy nhiên đời cũng có những gã đàn ông lạnh lùng như vậy nhưng khi quầm thì như cọp đói. Tao vẫn có cảm giác hắn ta thuộc loại đó.Nói xong Beatrice cầm ly cocktail bước đến gần Finn chủ động làm quen:- Chào anh chàng đẹp trai, anh mới đến chơi bar này?- Chào em xinh đẹp, một vài lần rồi. - Anh thấy sao?- Thích, cổ điển, dịu êm… đào đẹp- Anh đi một mình? Bạn đâu?- Bọn họ bận, vả lại cũng thích ngồi một mình


1/1/2026Tuyển tập thơ văn 2026 Lãng Thanh/Tiểu Lục Thần Phong/ Nguyễn Thanh Hiền 28Nghe thế, Beatrice hiểu là mình không xơ múi được gì bèn chào Finn rồi quay lại góc tối nơi mấy cô bạn đang ngồi đợi khách. Cô ta đi rồi, trả lại cho Finn cái khoảnh không gian riêng trong quán bar. Không biết tự bao giờ Finn luôn thích ngồi lặng lẽ một mình gặm nhấm nỗi cô đơn dù rằng mọi người vẫn nói Finn là biểu tượng của mọi sự trọn vẹn hạnh phúc và thanh đạt. Cái nỗi cô đơn như thể thuốc phiện vừa ngọt ngào lại cay đắng, sung sướng lâng lâng nhưng cũng dày vò vật vã. Nỗi cô đơn sâu thẳm trong tâm hồn, lúc thì đưa cảm giác thăng hoa nhưng lúc thì đày đọa đến tận cùng. Ngồi một mình suy tưởng tưởng chừng như tâm tư là một dòng chảy vô cùng tận. Mặt khác Finn lại là một tay cực kỳ sôi động đến độ như tăng động. Những đêm quẩy ở vũ trường quậy bung nóc luôn. Finn xuất hiện nơi nào là nơi đó tưng bừng khói lửa, truyền hưng phấn cho mọi người. Finn không thích xuất hiện trong những đám đông vì khi ở trong đám đông Finn càng cô đơn cùng cực. Finn thấy mình không sao hòa mình được vào với những người chung quanh, mặc dù Finn vẫn bình thản như không có gì. Mỗi khi tình thế buộc phải ở trong đám đông thì Finn như một con người hoàn toàn khác, cứ như thể một diễn viên phải diễn xuất chứ không phải Finn đang sống. Finn luôn thấy mình đi giữa những người như một cái xác không hồn và Finn ước gì có cái áo tàng hình như trong truyện viễn tưởng để khoác lên mình. Duy cái đám đông mà Finn có thể cảm thấy an toàn nhất cho chính mình là đám người lạ quay cuồng trong những quán bar. Những khi ấy Finn mới thấy mình là mình. Finn nhảy không cần bạn tình, nếu có nhảy với ai thì cũng chỉ là gá tạm chứ thật sự thì Finn nhảy với chính bản thân mình. Finn như con đại bàng thích đậu trên vách đá cheo leo hay soải canh bay giữa hư không cô tịch, núi cao trời rộng làm cho đại bàng ngợp vì hạnh phúc. Đại bàng không chịu được sự bắng nhắng của chim sâu chim sẻ nơi bờ rào. Đại bàng thích tung cánh lao vào cõi chết chứ không bao giờ chịu chui vào chuồng trại. Không phải Finn tự cao tự đại nhưng cái tâm ý nó thế thì không làm sao khác được. Cũng có lúc Finn lại thấy mình như con sâu cái kiến oằn oại vật vã trong thân phận mặc dù thân phận của Finn sáng rỡ khiến bao nhiêu người ngưỡng mộ và mơ ước. Finn dồn tất cả những uẩn uất vào các cuộc làm tình. Finn không yêu bạn tình cũng chẳng yêu thân mình. Finn vừa cho rằng thân thể mình đẹp lại vừa ghê tởm nó, muốn rũ bỏ nó. Xung lực nội tâm đẩy cuộc làm tình lên cao trào tột


1/1/2026Tuyển tập thơ văn 202629đỉnh khiến cho bạn tình ngỡ Finn là một Don Juan tái sanh, nhưng cũng có người lại sợ Finn như sợ một Dracular hoang dâm bạo liệt. Ban ngày, ở nhà Finn là một trai ngoan thư sinh rất mực. Ở công sở là một chuyên viên giỏi, hòa đồng và có phần lãng tử hào hoa. Nhưng đêm về thì Finn lại là tay chơi máu lửa, có khi vào vai một khách thanh lịch điệu đàng, lúc thì là một lữ khách độc hành. Finn như một con cắc kè bông, luôn biến màu theo môi trường mà không hề hay biết. **Chủ Nhật tuần rồi tại vũ trường Liberty, Finn và nhóm bạn quất cạn hai chai XO, quẩy cuồng điên đến rũ ra mới chịu về. Ban đầu rượu kích thích nhưng về sau thì ức chế cực độ khiến cho sự mẩn cảm gần như không còn nữa. Finn và mấy khứa bạn hành hạ mấy em ca ve lên bờ xuống ruộng đến nỗi mấy ẻm van xin tha cho. Thằng Corbin khịa:- Mầy hoang dâm và bạo lực quá đấy Finn.Finn cười nhếch mép:- Thằng nào không dâm?- Nhưng mầy gấp mấy lần những thằng khác. Tao không biết, tao chỉ sống thật với bản năng.- Tao biết, vì mầy là bạn thân của tao, tao lạ gì! Tao còn thấy mặt khuất của mầy nữa kìa!- Khuất cái con mẹ gì hả thằng láu cá?- Ừ, thằng láu cá chơi với thằng hoang dâm.- Tao chưa đè mấy ra chịch kia mà!- Mầy dám?Hai đứa cười sằng sặc, quất nốt phần rượu còn lại trong chai XO thứ ba rồi lăn ra ngủChơi như thế, phải chơi đến tận cùng mới chịu, chơi vật vã mới thích nhưng rồi có những đêm Finn lại rút lui, tắt điện thoại, cắt liên lạc với Corbin và mấy đứa bạn để ngồi một mình nơi những quán bar lạ. Quán bar Lust này là một nơi mà Finn vừa phát hiện ra. Những lúc như thế này thì gái gú, đùi vú, nhan sắc chẳng làm cho Finn động tâm, nhìn mấy em như cái ma nơ canh mắc áo thời trang thế thôi. Cả tâm hồn Finn dường như chơi vơi đâu tận cuối đất cùng trời. Finn thấy đời không có nghĩa lý gì, kiếp người như con rối, con người hoàn tòan bất lực trước số phận của mình. Có quá nhiều khổ đau trong cuộc đời, ngay cả những người giàu có phong lưu tưởng chừng như sung sướng nhưng họ cũng có nỗi đau của họ. Nỗi đau của họ âm thầm dày vò chứ không vật vã túng thiếu cơm


1/1/2026Tuyển tập thơ văn 2026 Lãng Thanh/Tiểu Lục Thần Phong/ Nguyễn Thanh Hiền 30áo gạo tiền như người nghèo. Ngay bản thân Finn cũng vậy, ai cũng bảo là Finn con nhà giàu, đẹp trai, ăn học đàng hoàng, có địa vị và thế lực trong xã hội, ăn chơi mút chỉ cà tha… Ấy vậy mà thâm tâm Finn thấy trống vắng và cô đơn một cách lạ lùng, nỗi cô đơn không sao khỏa lấp được dù là gái đẹp, rượu ngon và bạn bè quây quanh, càng ăn chơi long trời lở đất lại càng cùng cực cô đơn, bởi vậy ngoài những đêm quậy tưng bừng thì còn lại là những đêm lặng lẽ một mình, trốn gái đẹp, trốn cuộc chơi bù khú, trốn đời và cũng là trốn cả chính bản thân mình.Lúc trước Finn thường lui tới quán bar Unlimited nhưng từ khi đến bar Lust thì mê ngay. Ngoài kia là cả một trời ồn ào sôi động, đầy những dục lạc dụ hoặc. Ấy vậy mà bước vào trong lại thấy cả một trời hoài niệm và ấm cúng làm sao. Từ bàn ghế gỗ cũ màu nâu, chùm đèn vàng đong đưa, ngay cả những tiếng hát của mấy em ca sỹ cũng làm cho Finn thích đến tê người. Tay pha chế tên Dante mấy nay tiếp xúc sơ với Finn nên hắn ta có cảm nhận chút ít về Finnc. Hắn nói với mấy em ca ve:“Finn điên lắm, một tên đa nhân cách”**Sáng Chủ Nhật, cả nhóm tụ tập tại quán cà phê Eric Bean, thằng Clark chất vấn:- Tối qua ăn mánh lẻ phải không? Tại sao tắt điện thoại?- Xin lỗi mầy, tao ngồi một mình thôi!- Quán bar Lust?- Ừ- Lỗi phải gì mầy, tao hiểu mầy quá mà!- Cảm ơn. - Trông tướng tá ngon lành, đẹp trai, thư sinh như vầy nhưng lại là nỗi sợ té đái của mấy em ca ve- Nói nhảm hả mậy!- Ban ngày quần tây sơ mi bảnh bao, quản lý nhân sự của một công ty danh giá, ấy vậy mà ban đêm là một tay Don Juan chơi vật vã, có khi lại là một lữ khách cô đơn.- Mầy có thể ngừng nói xàm được không?Clark nhìn chăm chăm và khuấy tách cà phê cappuccino thơm thơm mùi cà phê pha với bơ, rồi nâng lên chiêu một ngụm nhỏ, cười:- Ừ thì tao nói xàm nhưng có xàm bằng mầy không? - Thằng cà khịa, tao chịu mầy rồi đó!- Chịu thì ráng mà đựng, đừng có yêu tao là được!


1/1/2026Tuyển tập thơ văn 202631Nói xong Clark ngoác miệng ra cười sảng khoái, cả đám bạn cười rũ ra, mỗi đứa chêm thêm vài câu châm chọc. Finn cũng cười, nhìn Clark và nói:- Nếu tao không yêu nhưng chịch mầy thì sao?-Tha cho taoLại một trận cười ồn ào khiến khách mấy bàn bên phải quay lại nhìn. Finn vỗ vai Clark:- Xin lỗi, tao giỡn chút chơi.- Bày đặt khách sáo hả thằng sói cô độc, tao hổng hiểu mầy thì còn ai hiểu. Lang thang hay ngồi đâu đó thì tùy, nhưng nếu có gì rắc rối thì gọi cho tao hoặc anh em hén!- Ok, cảm ơn mầy. - Cuối tuần tới có quẩy không hay ngồi một mình?- Tao không biết, tùy duyên.Một tốp em gái xinh đẹp, sành điệu kéo vào quán, vui cười và tíu tít chọn món khiến cả đám quay qua nhìn. Clark nhìn quanh quất rồi chỉ vào nơi góc quán:- Xem kìa, hình như gã ngồi một mình kia cũng là sói cô độc? Thằng Neil cười: Giới thiệu cho thằng Finn làm quen đi.- Không được! hai con sói độc không bao giờ đi chung đường. Nhóm bạn cười như những kẻ mất nết, Finn ngồi trầm ngâm, miệng lẩm nhẩm hát theo bài My Heart Will Go On đang phát ra từ dàn loa trong quán cà phê. Lãng ThanhẤt Lăng thành, 1025


1/1/2026Tuyển tập thơ văn 2026 Lãng Thanh/Tiểu Lục Thần Phong/ Nguyễn Thanh Hiền 32VỌNG XUÂN Những cơn mưa sụt sùi đã chấm dứt, những trận bão giông quằn quật rồi cũng qua đi, những dòng nước xả hồ cuồn cuộn cũng đã vơi. Bầu trời tháng chạp trở lại trong xanh với vô vàn mây trắng lững lờ bay. Bao đau thương mất mát lắng xuống, những con người tả tơi kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần dần nguôi ngoai…Mọi người tiếp tục cuộc mưu sinh. Tháng chạp lại về, trẻ già, nam nữ bộn bề với nhiều công việc chuẩn bị đón xuân sang. Vườn mai sống sót qua mùa lũ đang được chăm sóc tỉa tót để một mai xuân sang lại tươi hoa thắm nhụy hiển hiện sắc vàng hân hoanRuộng vườn tan nát sau mấy bận xả hồ, xả đập nay mọi người ra sức vun bồi, cày cấy, gieo trồng để mùa xuân về có được bát cơm, có bánh chưng, bánh tét…Mùa xuân xưa đã đến, mùa xuân này đang đến, mùa xuân sau sẽ đến. Người có khổ đau hay hạnh phúc thì xuân vẫn cứ là xuân. Xuân của đất trời và xuân cũng ở trong lòng người. Người vọng xuân, nuôi dưỡng sắc xuân từ muôn đời và sẽ mãi như thế. Giữa khổ đau vô vàn vẫn thấy “mùa xuân miên trường” dù phía trước hay phía sau. Còn vọng xuân là sống còn. Những thế lực xấu, tàn độc có thể hại người, hại nước non, hại thiên nhiên nhưng không thể nào diệt được vọng xuân, xuân vọng trong tâm thức con người.“Mùa xuân ơi, ta nghe mùa xuân hát…”lời ca của con người hay lời của mùa xuân? Ta không phân biệt được, người có biết chăng? Tiếng xuân vọng trong nắng gió, thanh xuân trong nước chảy mây bay, hương xuân ẩn trong nhụy ủ hoa khai, vị xuân đượm ngọt ngào trong trái sai quả trĩu. Mùa xuân biếc lá thắm cây. Xuân vô hình tướng vẫn chạm được vào cả thân tâm người. Pháp xuân tự nhiên như thế, ai cũng có thể cảm nhận được xuân, thọ hưởng xuân cho dù là ngu muội hay trí thức, bần hèn hay giàu sang. Pháp xuân chan hòa ai cũng có trong lòng dù hạng cùng đinh khố rách áo ôm hay hàng cực phẩm nhân gian. Pháp xuân xuyên suốt ba đời bàng bạc khắp mười phương. Bởi vậy người cực hiền hay kẻ thậm ác cũng đều có cơ hội “đắc” như nhau, chỉ phụ thuộc ở mức độ sâu cạn của tỉnh mê. Có lẽ vì vậy mà đức Phật mới bảo “ai cũng có Phật tánh” tức là ai cũng có thể thức tỉnh, giác ngộ và ngài còn nói “ai cũng có thể thành Phật” điều này cũng giống như ai cũng có thể “đắc” được pháp xuân. Tháng chạp về, xuân đã ngấp nghé bên thềm mặc cho khí vị xuân bây giờ đã khác xuân xưa. Những lò rim mứt cổ truyền giảm đi rất nhiều, mùi thơm của nước đường sênh, của gừng không còn bay trong gió. Đời sống con người bây giờ khá hơn không còn cái cảnh chờ xuân đến để được mặc áo mới. Mọi vật, mọi việc ở thế gian này thay đổi không ngừng nghỉ, thay đổi trong từng phút giây…Ấy vậy mà đời lại có những con người, những băng nhóm cứ mãi khư khư không chịu thay đổi, mãi ôm giữ quyền lực và quyền lợi không chịu thức thời với thời cuộc đã đổi thay; đã thế lại còn ngu muội đại ngôn “muôn đời, sống mãi, đỉnh cao, vĩ đại…”. Thậm chí còn vô minh đến độ đặt băng nhóm đảng phái lên trên trước


1/1/2026Tuyển tập thơ văn 202633mùa xuân. Làm sao có thể được? làm sao cấm cố được thời gian? ấy là sự hoang tưởng vô minh đáng thương thay!Xuân đến, xuân đi nhưng xuân vĩnh viễn xuân. Người đến người đi người dù thông minh hay đần độn. Người vẫn là người, thông minh hay đần độn phải chăng chỉ là nghiệp, là nhân quả xoay vần? Người đến người đi, người thăng đọa chứ mùa xuân vẫn nguyên xuân như tự thuở nào. Tháng chạp vào xuân ấy là cố quận. Đất trời ngoại phương mới giữa mùa đông. Vườn ta sáng nay nở đóa thủy tiên vàng rực rỡ, một đóa thủy tiên sớm lạc loài nhưng mang đầy đủ hương sắc dấu hiệu của mùa xuân phía trước, là vọng xuân của đất trời nhưng đâu dễ mấy ai hay. Người rời xa cố quận, dù ra đi với bất cứ lý do gì cũng đều mang theo vọng xuân trong tâm tưởng. Làm sao xóa được cái hình ảnh ký ức xuân xưa với mai vàng đào đỏ, bánh chưng bánh tét, tà áo dài…làm sao xóa được ký ức trong tiềm thức âm thanh xuân rộn ràng với tràng pháo chuột lẹt đẹt, đì đùng bởi pháo đại, thì thùng tiếng trống xuân… Tính từ mốc đầu công nguyên đến nay thì loài người đón được 2026 mùa xuân, nếu tính xa hơn nữa thì cũng cỡ 4000 hay 5000 ngàn mùa xuân… Những con số này vô cùng nhỏ nhoi so với dòng thời gian vô thủy vô chung, vũ trụ vô cùng tận…Một kiếp người đón chừng 100 mùa xuân, con số tí ti so với vô số kiếp luân hồi. Thế mới biết xuân của đời người so với xuân của đất trời chẳng khác gì hạt bụi giọt sương giữa thiên nhiên bao la vô biên tế. Mấy ngàn mùa xuân nhân loại có biết bao trận binh đao khói lửa. Con người truy sát tru diệt lẫn nhau. Những đế quốc lớn xâm lăng nước nhỏ, bao nhiêu quốc gia hình thành và diệt vong… nhưng mùa xuân vẫn nguyên xuân. Xuân là mới mẻ, tươi trẻ nhưng có những con người, những thế lực cũ kỹ không sao tưởng được! Cũ kỹ vì sự tham lam, vì sự vô minh mà tự cuộn mình trong cái kén lợi quyền nên không thể cảm nhận được sức xuân tươi trẻ, sự đổi mới của vọng xuân, không hưởng được sắc xuân và càng không thể biết pháp xuân. Bọn họ đang tâm hủy hoại xuân thiên nhiên, phá hoại xuân con người. Bọn họ dùng quyền lực tàn phá mùa xuân, khói lửa đạn bom ngút trời, thịt nát xương tan, gây ra bao nhiêu thảm họa cho con người cũng như muôn loài và thiên nhiên. Có một điều là những kẻ xấu, những thế lực ác không biết rằng: người có thể giết, nước có thể diệt nhưng mùa xuân không thể diệt, vọng xuân không thể mất, pháp xuân vẫn hiển hiện trong trời đất mỗi độ mùa lên. Mùa xuân vẫn vĩnh viễn với khí xuân tươi tắn, sắc xuân rạng rỡ, thanh xuân rộn ràng, hương xuân thoang thoảng, vị xuân ngọt ngào, xuân xúc chạm êm đềm, pháp xuân xuyên suốt ba đời bát ngát khắp mười phương. Lãng ThanhẤt Lăng thành, 0226


1/1/2026Tuyển tập thơ văn 2026 Lãng Thanh/Tiểu Lục Thần Phong/ Nguyễn Thanh Hiền 34TẾT VIỆT MIỀN PHƯƠNG NGOẠIThành Ất Lăng lặng mình trong cơn lạnh giá, cây cối trơ trụi lá cành, thảm cỏ vàng úa, thỉnh thoảng lại có ngày băng giá hoặc tuyết phơ phất bay bay. Con người và xã hội dịu lắng xuống sau cơn hưng phấn tột độ của những ngày lễ Tạ Ơn, Giáng Sinh, năm mới... Các khu shopping, trung tâm thương mại đều vắng hẳn đi. Ngược với không khí trầm lắng chung này, các khu vực chợ búa, trung tâm thương mại của người Á Đông lại tưng bừng rộn ràng hết sức. Hàng hóa nhập từ Việt Nam, Thái Lan, Đài Loan, Tàu, Hồng Kông, Hàn ... tràn ngập khắp chợ búa, ứ hự trên kệ, đầy nhóc trong kho. Đi đâu cũng thấy một sắc đỏ rực rỡ của lồng đèn, bao bì, đồ vật trang trí... Cái màu đỏ vốn là màu chủ đạo trong văn hóa Tàu, người ta tin tưởng nó là sắc màu may mắn, dĩ nhiên ngươi Việt cũng thế vì người Việt bị người Tàu đô hộ hàng ngàn năm, bị ảnh hưởng sâu đậm văn hóa Tàu. Ngày tết không thể thiếu sắc màu đỏ của bao lì xì, của những miếng giấy viết chữ Tàu, của hoa, của phẩm vật...Giữa biển sắc đỏ ấy, lại bừng lên màu vàng tươi của hoa mai dù là hoa nhựa, hoa vải...Cái màu sắng của nắng ấm phương Nam, cái màu vàng sáng lạn báo xuân của tộc Việt.Từ nhiều tuần trước, dân Việt từ các tiểu bang lân cận như: South Carolina, North Carolina, Tennesse, Florida, Alabama... đã nườm nượp kéo về thành Ất Lăng để vui trẩy hội trước tết và cũng là để mua sắm thức ăn, lễ vật, bánh mức, quà cáp cho tết Nguyên Đán. Người về đông như hội, ngựa xe chen nhau, nam thanh nữ tú, ông già bà cả... cùng về thủ phủ lớn của miền Đông Nam xứ Cờ Hoa. Ngày Chủ Nhật, vợ chồng Luke Nguyen hòa vào dòng người đi mua sắm tết ở khu trung tâm thương mại Á Đông. Luke Nguyen nhắc vợ:- Em mua ít thôi, đừng phóng tay quá, năm nào cũng quá trời bánh mức quà tết nhưng cuối cùng quăng thùng rác, chẳng có ai ăn. - Tết nhất mà anh, năm có một lần, mua cho nhà cửa có không khí ngày tết. - Đành rằng là vậy nhưng mấy món bánh mức cổ truyền giờ đâu có ai ăn, chưng cho có hương vị tượng trưng thế thôi.- Nói như anh vậy chợ búa bán cho ai?-Thì cho người Việt mình chứ ai, truyền thống bao đời nay vậy mà. Mình ở xa quê nên ai ai cũng muốn mua sắm để thõa cái lòng nhớ về cố quận. Anh đâu có bảo không mua mà chỉ nói mua vừa đủ thôi. - Anh đừng lo, em biết, mình vừa mới chi quá trời cho Giáng sinh và tết Tây kia mà! Năm nay nữa là 15 năm không về ăn tết Việt Nam anh nhỉ. - Ừ, 15 năm bằng thời gian lưu lạc ở lầu xanh của Thúy Kiều, tuy nhiên cái thời gian sống ở thành Ất Lăng này thì lại gấp đôi. Anh cũng nhớ quê mình lắm chứ nhưng cứ nghĩ về bển là thấy sợ. Mình chu du khắp thế giới qua hải quan bao nhiêu nước không sao nhưng về tới hải quan Việt Nam là ớn chè đậu. Những bộ mặt táo bón lâu năm lúc nào cũng hậm hực như thể căm thù loài người. Bọn nhân viên hải quan làm việc cứ như ngái ngủ, thái độ thô lỗ, cộc cằn, mắt láo liêng quan sát dòng người xếp hàng để tìm con mồi. Với những ai kẹp tiền trong sổ thông hành thì cho qua lẹ, còn ai không kẹp là cứ cầm giữ thật lâu. Dòng


1/1/2026Tuyển tập thơ văn 202635khách chờ làm thủ tục dài dằng dặc chúng mặc kệ, khách ngoại quốc bực mình, bất bình chúng cũng mặc kệ... bởi thế mà hiệp hội cảng hàng không quốc tế xếp phi cảng xứ mình tệ nhất bảng.- Thôi anh ơi, chuyện này nói tới tết Công Gô cũng không hết, hơi đâu bực mình cho mệt. Con người nào là sản phẩm của chế độ đó.- Vận nước đẩy đưa khiến cho người Việt lưu vong, thời cựu trào đâu có ai thèm ra nước ngoài sống. - Dẹp mấy cái chuyện này đi anh, cứ để mấy ông bà tai to mặt lớn lo. Bọn họ có ăn có trách nhiệm, còn mình chỉ là hạng phó thường dân ôm rơm chi cho nặng bụng. Tết này mình bay qua Cali ăn tết hen? - Về Cali ăn tết cũng vui thật, anh có nhiều bạn bè ở bển, tuy nhiên hiện giờ không còn ngày phép, để qua tết hoặc tết sang năm vậy. Thật tình anh muốn về Việt Nam ăn tết một lần, về thăm quê, thăm mồ mả ông bà tổ tiên tiện thể dắt con Jessica về thăm quê nội một chuyến. Con mình cũng như những đứa trẻ khác sanh ra ở đây, nó là công dân Mỹ, nó có cuộc sống và tương lai ở đây. Nó không bị vướng víu về những chuyện quá khứ lịch sử của lớp cha anh. Nó đoạn tuyệt với cái lịch sử rắc rối khổ đau của cố quận. Tuy nhiên anh cũng muốn con gái mình không quên nguồn cội. Chuyện này quả thật chẳng đơn giản tí nào. Rất nhiều người lầm lẫn giữa thể chế chính trị và quốc gia, thể chế chính trị chỉ là giai đoạn còn quốc gia là trường cửu. Ở cố quận mình người ta cố tình đồng hóa thể chế chính trị với quốc gia, đây là sự mị dân...- Không về bển cũng tốt, em chẳng quan tâm chi chuyện lớn, nội chuyện lo sợ bạn bè của anh dắt anh đi bia ôm, karaoke ôm là em không chịu rồi. - Em kỳ cục, không phải ai về Việt Nam cũng đi chơi bậy bạ vậy sao?- Đôi khi không chủ ý nhưng hoàn cảnh lôi kéo khiến người ta xiêu lòng. Luke Nguyên và Laura Nguyên đi loanh quanh trong khu chợ Á Đông và trò chuyện, bất ngờ gặp Tammy Le và bạn trai của cô ấy, thằng Mathew R. Cả bọn tay bắt mặt mừng. Tammy là bạn học của Laura Nguyên, cô ấy xinh và dáng dấp rất đẹp, nụ cười tươi như hoa:- Luke và Laura có về Viêt Nam ăn tết không?- Nếu về thì giờ này còn đi sắm tết làm gì, Tammy thì sao?- Tui em qua tết mới đi Việt Nam, thật ra tụi em đi tua mấy nước châu Á và ghé Việt Nam. - Ừ, dắt thằng Mathew về cho nó biết Việt Nam, giờ tụi Tây du lịch Việt Nam nhiều lắm. Tuần tới đi hội xuân không ?- Dạ, đi, anh chị cũng đi cho vui hén?- Dĩ nhiên rồi- Vậy tuần tới mình đi hội xuân rồi ghé nhà hàng Việt Nam ăn luôn hén?- Ok, em- Ơ mà có hai hội Xuân lận, một cái của cộng đồng chính nghĩa, một cái của cộng đồng quốc gia vậy đi cái nào?


1/1/2026Tuyển tập thơ văn 2026 Lãng Thanh/Tiểu Lục Thần Phong/ Nguyễn Thanh Hiền 36- Mệt thiệt, có một nhúm người Việt mà chia năm xẻ bảy, đấu đá xâu xé nhau liên miên. Ai cũng tự cho mình chính nghĩa, hợp pháp. Ai cũng độc quyền yêu nước, hễ ai nói khác, làm khác là lập tức chụp mấy cái mũ liền. Nói cho cùng cũng chỉ vì chút danh lợi mà thôi. - Đã lưu vong mà chẳng biết đoàn kết tương trợ nhau, đằng này dập nhau tới bến. Thế này thì các cụ triều đình quê nhà tha hồ gối cao ngủ kỹ.- Hai hội xuân chưa đủ, nghe đâu còn có một cái hội xuân nữa của sinh viên Việt ở thành Ất lăng tổ chức. - Thôi kệ đi em, mình cứ đi cái hội xuân ngay trung tâm thương mại này cho tiện. Ai muốn đánh đá gì kệ họ.**Hội Xuân dân tộc tại Event Hall thật rộn ràng, phải công nhận ban tổ chức và các bạn tình nguyện viên đã làm việc hết mình, trang trí rất đẹp và đầy ý nghĩa. Toàn hội trường tràn ngập sắc Xuân cổ truyền, không khí tết rạo rực làm ai nấy cũng hân hoan, hồn dân tộc phảng phất trên cờ ngũ sắc. Mai, đào tuy hoa giả nhưng cũng đủ để gợi nhớ quê hương. Những tiểu cảnh cầu tre, bến nước, con đò ... tuy có khách sáo nhưng lại được nhiều người yêu thích tranh thủ chụp hình để đăng mạng xã hội. Con bé Jessica tung tăng chạy nhảy coi cái này sờ cái kia, nó thích thú với chiếc xích lô và đòi ngồi lên để chụp hình, con bé điệu đà làm duyên thật dễ thương bên chiếc xích lô làm cảnh. Không biết thằng Mathew có cảm tưởng gì về tết cổ truyền Việt Nam vì đây là làn đầu nó tham dự. Chỉ biết nó khoái mấy món: bánh mì, chả giò, bánh xèo, phở... Con Tammy đã “huấn luyện” nó ăn những món này. Nó đi từ quầy hàng này qua quầy hàng khác và quất tận tình không chừa món nào. Hội Xuân năm nay cũng như những lần vừa qua, ngoài ca nhạc, biểu diễn thời trang, thi hoa hậu, thi karaoke và những trò chơi dân gian như hô lô tô, bầu cua cá cọp... rất xôm tụ, vui vẻ thu hút được lớp trẻ thuộc thế hệ F2, F3, gene z tham gia. Luke nhớ hội Xuân mấy năm trước lùm xùn tai tiếng vụ hoa hậu phu nhân, chuyện này để lại dấu ấn không tốt đẹp chút nào. Trong lúc ăn uống, con Tammy nhắc chuyện cũ:- Năm đó mấy mẹ sồn sồn bỏ tiền ra để thi hoa hậu, mợ nào tiền nhiều sẽ thắng. Laura, vợ Luke cũng chen vào:- Nhìn ban giám khảo là biết chất lượng bầy hầy như thế nào. Anh hàng phở bò biết đách gì cái đẹp mà làm giám khảo. Anh môi giới địa ốc giỏi lượng định giá cả đất đai chứ biết gì thẩm mỹ mà cầm chịch. Trong khi ấy có nhiều những nhà báo, họa sỹ và những người có trình độ hiểu biết về lịch sử, văn hóa, thẩm mỹ thì không mời.Cả bàn ăn cười rần rật, chị của Tammy là Helen góp thêm củi lửa:- Hội Xuân vui thật, thi hoa hậu phu nhân là trò nhảm nhất khiến cho hội xuân giống chợ trời bán mua giải ở Việt Nam.Mọi người còn rôm rả trò chuyện thì một giàn lân rập rềnh theo tiếng trống tiến vào hội trường múa chào Xuân và chúc tết mọi người. Tràng pháo dài mút chỉ cà tha treo ngoài hiên được đốt lên, tiếng pháo giòn giã nổ vang trời gợi nhớ âm thanh ngày Xuân thắng trận năm nào. Khói pháo mù mịt xông vào cả hộ trường như thể khói súng trận Đống Đa nhuộm thẫm áo bào Quang Trung khi ông dẫn đoàn quân khải hoàn tiến vào Thăng Long. Mùi thuốc pháo nồng nặc gợi nhớ truyền thống tết ngàn năm của dân tộc.


1/1/2026Tuyển tập thơ văn 202637**Đất trời ngoại phương còn đang tiết Đông nhưng dư âm Xuân dân tộc, tết cổ truyền tràn ngập cả thành Ất Lăng. Cái lạnh của thời tiết không làm giảm được nhiệt huyết bên trong. Các bà, các cô, nam thanh nữ tú diện những bộ áo dài đủ màu sắc rực rỡ như bướm hoa. Người Việt thành Ất Lăng đang vui với hiện tại nhưng không quên quá khứ dân tộc. Hội Xuân đang tái hiện phần nào hình ảnh mùa Xuân và cái tết muôn đời của tộc ViệtTiểu Lục Thần PhongẤt Lăng thành, 0825MÁ HỒNG SẮC XUÂN Mùa về xuân lại xênh xangBướm ong rộn rã hoa vàng một phươngMình say mê giữa con đườngRằng đây một cõi vô thường đẹp saoNgười ta hoan hỷ nói chàoThắm lên nhan sắc hồng hào điểm trangTừ vui trẩy hội rỡ ràngNỗi niềm bất tận chưa tàn em ơi!Khí xuân lồng lộng đất trờiSắc xuân cố quận bao đời vẫn xanhNgày xưa biết mấy thị thành…Bây giờ muôn dặm… cũng đành thế thôi!Mười phương mây trắng còn trôiTiết đông hải ngoại núi đồi lạnh cămĐã từng năm lại rồi nămMùa xuân em hỡi vẫn thầm xuyến xao.Vàng mai đỏ pháo hồng đàoLên chùa lễ Phật mà nao nao lòngSá gì câu kệ sắc – không Tâm tơ tưởng lấy má hồng sắc xuân Lãng ThanhẤt Lăng thành, 0126


1/1/2026Tuyển tập thơ văn 2026 Lãng Thanh/Tiểu Lục Thần Phong/ Nguyễn Thanh Hiền 38PHÁO XUÂN RỘN RÃ NIỀM VUI Tuần tới là tết cổ truyền, Chủ Nhật này má làm tiệc tất niên thật thịnh soạn, ê hề thức ăn, nào là: Chả giò, nem rán, cháo lòng, bánh hỏi…Ba thì chăm vườn hoa thật đẹp dù rằng tiết Đông cây cỏ đang điêu tàn. Ba còn trang hoàng nhà cửa thật đẹp, treo đèn lồng, dán những mảnh giấy có ghi những câu chúc phúc tốt lành… Má mời nhà cô Bảy qua chơi. Má với cô Bảy thân thiết như chị em ruột thịt, hai người quen nhau từ hồi còn ở đảo Bidong. Cô Bảy dong dỏng cao, thanh mảnh, da trắng như trứng gà; tánh tình lại vui vẻ và xởi lởi. Má quý cô Bảy lắm.Cô Bảy qua ăn tất niên mang theo cả cô cháu gái Hạnh Hoa, con nhỏ được cô bảo lãnh qua để tiếp tục học y khoa ở đại học Emory. Hạnh Hoa kêu cô Bảy bằng Dì, con nhỏ cũng giống cô Bảy y hệt, ra đường người ta cứ tưởng là hai mẹ con. Hạnh Hoa mặt mày sang rỡ, tươi như hoa, đẹp như người mẫu. Trước khi đi du học, Hạnh Hoa đã đạt được 7,9 điểm IELTS, bởi vậy tiếng Anh Hạnh Hoa xịn sò như người bản xứ. Bữa tiệc tất niên vui ơi là vui. Liam Nguyễn dường như phấn kích và tăng động hơn ngày thường, đã vậy có lúc còn có vẻ mắc cỡ nữa mới lạ. Điều này khiến Tim thấy ngạc nhiên, má cũng nhận biết nên cứ tủm tỉm cười một cách ý nhị. Liam mới ra trường và được nhận vào làm ở bộ phận customer service ở sân bay Hartsfield - Jacson Atlanta. Thằng Tim cầm cái chả giò vừa cắn vừa khịa:- Anh Liam nay khác quá ta, tự dưng bảnh tỏn dễ sợ luôn.Liam cốc đầu Tim:- Nói xàm hả mậy?- Bình thường anh đâu có vậy, sao bữa nay nghiêm chỉnh như ông già.- Ờ, thì bữa nay tao không thích quỡn- Sao mấy ngày kia, ngày nào cũng quỡn quá trời vậy?- Mầy nhiều chuyện quá TimThằng Tim vẫn không tha:- Bày đặt làm ra vẻ người lớn, ai mà hổng biết!Cả bàn ăn cười rộn ràng, Liam mắc cỡ đỏ mặt, đứng dậy xốc nách thằng Tim kéo ra khỏi ghế và cù lét làm cho thằng nhỏ cười sặc sụa:- Anh Liam bỏ em ra, chị Hạnh Hoa, cứu em! Má nói với cô Bảy:- Hai anh em nó thương nhau ra rít, thằng Liam coi bộ lớn vậy chứ như con nít, đi học hay đi làm về là hai anh em giỡn hai con cún. Thằng Liam đi chơi đâu cũng chở thằng Tim theo.Cô Bảy cười:- Nhà chị có phước, con cái thương nhau là quý biết bao. Má cảm ơn rồi thúc mọi người ăn, má nói ai muốn ăn gì tự lấy chứ không gắp bỏ e rằng có khi sẽ làm khó cho người khác. Tiệc tất niên năm nay vui ghê, má hỏi Hạnh Hoa:- Con thấy cuộc sống ở đây với Việt Nam như thế nào?


1/1/2026Tuyển tập thơ văn 202639- Dạ, ở đây vật chất dư thừa, phương tiện xe cộ, máy móc quá nhiều, đời sống cao nhưng có lẽ yên tĩnh nên buồn. Ở Việt Nam nghèo hơn, ồn ào, dơ dáy… nhưng bạn bè thường gặp nhau, thường kéo đi chơi hoặc ăn đêm…Tuy nhiên đem Việt Nam so với Mỹ thì làm sao mà so được.Liam nghe vậy bèn nói:- Ờ, thì mới qua Mỹ ai cũng vậy thôi, buồn vì xa nhà, xa bạn bè nhưng sau khi ở một thời gian rồi thì lại thấy không muốn về Việt Nam. Em cần một thời gian nữa để cảm nhận rõ ràng hơn.- Dạ, có thể anh nói đúng, cũng may em qua đây có gia đình dì Bảy nên cũng không thấy cô đơn, ngược lại khá ấm áp. Dì Bảy cũng như má em. - Em vậy là may mắn lắm đó, hồi gia đình anh qua đây trơ trọi không một người quen, phải mất cả một thời gian dài mới có cộng đồng Việt Nam. Má và cô Bảy mải nói chuyện riêng nhưng vẫn lắng nghe hai đứa trò chuyện. Má ướm lời:- Lúc nào con thấy buồn hay cần việc gì thì nhắn tin cho thằng Liam. Ngày nghỉ nó chở con đị lòng vòng đó đây cho khuây khỏa. - Dạ, cảm ơn cô và anh Liam. Dường như má và cô Bảy có cùng ý nghĩ, cả hai muốn mai mối cho Liam và Hạnh Hoa quen nhau. Thật tình mà nói thì hai đứa kết hợp nhau rất xứng. Hạnh Hoa đẹp như hoa. Liam thì thừa hưởng cái gene của ba nên rất phong độ, đẹp trai ngời ngời, cả hai đều là trí thức, có học vấn và có nhân cách. Gặp nhau ở bữa tiệc hôm nay đâu phải là lần đầu và xem ra có vẻ hai đứa cũng có thích nhau. Thằng Tim nãy giờ lo ăn và bấm game, giờ ngẩng đầu lên nói trống không:- Mình có đi hội chợ xuân tuần tới không?Má bẹo má Tim:- Lo học hành cho giỏi như anh Liam kìa, lúc nào cũng nghĩ chuyện đị chơi không hà!- Tại anh Liam đi chơi nhiều nên mới học giỏi.Cả nhà cười nắc nẻ, Hạnh Hoa giữ ý tứ cười mỉn nhe hàm răng trắng như sứ, nét mặt vui và thoải mái lắm. Liam không nói gì nhưng cười có vẻ hãnh diện. Cô Bảy khen:- Trời, chưa thấy ai lanh lợi như cháu Tim, tưởng không lanh ai dè lanh không tưởng! Tim được khen, nở mũi, làm tới:- Mai mốt hè mình đi tắm biển Florida rồi ghé vườn cam Mười Tú luôn hén! Lần trước chỉ vô vườn nhãn xuồng của cô Lạp bên cồnLiam cúi mặt cười một mình trong khi cả nhà vẫn cười mà không thấy sự cà chớn của thằng Tim. Liam đứng dậy kéo thằng Tim ra ngoài ban công nhìn thẳng mắt và bóp miệng nó:- Nói bậy hả mậy, trong nhà toàn người lớn chứ hổng phải con nít nha mậy!Tim giả đò không biết, chối:- Em có nói gì bậy đâu?- Gạt anh mầy sao được hả mậy? tuần này không chở đi chơi vì tội nói bậy! Trong nhà, má với cô Bảy nhìn ra thấy vậy nhưng không biết hai anh em có chuyện gì. Má nói với cô Bảy:


1/1/2026Tuyển tập thơ văn 2026 Lãng Thanh/Tiểu Lục Thần Phong/ Nguyễn Thanh Hiền 40- Chị thấy đó, hai anh em nó như hai đứa con nítThấy thằng Tim lanh lợi, kháu khỉnh, dễ thương nên cô Bảy và Hạnh Hoa mến lắm. Hạnh Hoa nựng Tim:- Tim, hễ anh Liam ăn hiếp em thì nói cho chị biết hén! - Trời, chị hổng biết đâu, ngày nào ảnh cũng ăn hiếp em. Liam cười:- Cà chớn, bán đứng anh hả mậy? ai mà ăn hiếp được mầy tao chết liền!Cứ như thế, bữa tiệc vui như chưa bao giờ vui hơn. Liam và Tim vẫn thường đùa giỡn nhưng nay dường như có ý trình diễn cho Hạnh Hoa xem. Tưởng hồn nhiên là vậy nhưng ánh mắt của Liam và Hạnh Hoa không qua được sự ngầm quan sát của má và cô Bảy. Ba thì không để ý, chỉ nói chuyện văn chương chữ nghĩa với chú Chín, chồng cô Bảy. Không biết ba có quan tâm gì chuyện Liam với Hạnh Hoa hay không vì ba luôn quan niệm chữ duyên. Có duyên thì việc gì cũng thành, không duyên thì có cố ép hay trì níu cũng không xong. Má mấy lần nói chuyện Liam và Hạnh Hoa với ba nhưng ba bảo cứ để tự nhiên chứ đừng áp đặt ý muốn của mình làm gì. **Hội xuân tổ chức ở ở Even Hall thật rộn ràng, sôi nổi. Những lá cờ năm màu bay phất phới trong nắng vàng. Lá cờ vàng tung bay dưới bầu trời xanh biếc như vẫy gọi hồn sông núi. Gia đình Liam và cả nhà cô Bảy cùng trẩy hội, ai cũng mặc áo dài nên được miễn phí vé vào cửa. Liam và Hạnh Hoa sóng đôi đẹp như người mẫu diễn thời trang, đi đến đâu cũng có nhiều người ngắm nghía, trầm trồ khen, xin chụp hình chung… Hạnh Hoa nói với Liam:- Qua đây em mới thấy cờ vàng, ở Việt Nam chưa bao giờ biết đến. - Ừ, lá cờ tự do mà, làm sao bay ở Việt Nam được!- Ban đầu em cũng bỡ ngỡ lắm nhưng giờ biết được thì thấy quen thuộc.- Ai cũng vậy thôi, lần đầu tiếp xúc cái mới thường dễ dị ứng vì tâm lý con người luôn kháng cự với cái gì khác với thói quen. - Em đọc tờ báo Trẻ thấy rất khác với báo chí ở Việt Nam- Dĩ nhiên rồi- Có rất nhiều điều mà khi còn ở quê nhà em không được thấy, không được biết, không được nghe. Không cứ là báo chí mà các mạng xã hội cũng vậy, tất cả giống hệt đường một chiều. Liam xiết chặt tay Hạnh Hoa, hai đứa đi quanh các gian hàng. Thằng Tim không biết từ đâu chạy lại:- Anh Liam và chị Hạnh Hoa trốn đâu mất tiêu vậy? hai người ăn mánh lẻ phải hôn?Hạnh Hoa bẹo má Tim:- Bậy nè, chị có trốn em bao giờ! Em bỏ chị đi coi lô tô với ăn hàng một mình thì có. Má em với dì Bảy đâu rồi?- Hai bả ở đằng kia nè, tám quá trời tám luôn. Hai người gặp cả hội bà tám, nhập băng rồi. - Nãy giờ em ăn gì chưa?- Chị khỏi lo, em quất không chừa món nào


1/1/2026Tuyển tập thơ văn 202641Thằng Tim líu ríu một lát rồi vụt chạy đi chơi, trả lại Liam và Hạnh Hoa cái khoảng thời gian vui xuân. Hạnh Hoa chỉ vào những bó hoa màu vàng:- Ở Việt Nam người ta gọi là mai Mỹ, giá cả triệu đồng một bó đó anh- Trời, đó là hoa forsythia, mọc hoang đầy vườn, có ai thèm chơi đâu. Ba vẫn chặt bỏ hoài vì nó phát triển nhanh dễ sợ. - Ờ, có lẽ nó nở vào mùa xuân, lại màu vàng nên người ta lấy nó thay cho hoa mai. Ở Việt Nam hễ món gì có dính dáng tới Mỹ là giá mắc kinh khủng, mắc vậy mà người ta đổ xô mua mà chẳng ngại tốn kém.- Cũng phải thôi em, hàng Mỹ chất lượng luôn luôn tốt, hàng dán cái mác Mỹ là có thể tin cậy được! - Ở Việt Nam mắc cười lắm anh, nhiều người họ chửi Mỹ ra rả nhưng toàn xài đô Mỹ, hàng Mỹ, tìm mọi cách đi Mỹ, đưa con cháu du học Mỹ, mua thẻ xanh Mỹ…Em may mắn nhờ ba má em khá giả nên mới có tiền cho em du học, vả lại cũng nhờ dì Bảy bảo lãnh.- Vậy thì anh cảm ơn ba má em và dì Bảy.Không biết Hạnh Hoa giả đò hay thật tình mà hỏi lại:- Vì lẽ gì?- Ờ, thì chẳng vì lý do gì cả. Trong cái khoảnh khắc vi diệu này, cả hai chưa nói gì thêm thì pháo xuân từ ngoài cửa nổ giòn giã, khói và mùi thuốc pháo xông vào ngập cả hội trường. Một đoàn lân xập xình múa, hai ông Địa phe phẩy quạt chếnh choáng ngả nghiêng cùng tiến vào sân khấu chào mừng đồng hương vui đón xuân.Hạnh Hoa nép sát vào Liam:- Lâu lắm rồi em mới được nghe lại tiếng pháo, ngửi mùi thuốc pháo. Cái âm thanh và mùi của quá khứ muôn đời tộc Việt. Ở quê mình, người dân thèm được nghe tiếng pháo nhưng không dám đốt.- Biết sao được bây giờ? Nhưng anh hy vọng rồi sẽ có một ngày tiếng pháo lại vang lên toàn cõi.- Ngày xưa đám cưới, khi rước dâu về… tiếng pháo rộn ràng, xác pháo hồng tung tóe làm cho lễ cưới thêm long trọng và rạng rỡ.Liam nhìn vào mắt Hạnh Hoa đầy vẻ âu yếm:- Mai kia đến ngày cưới của em, anh sẽ cho đốt phong pháo dài trăm phít luôn. Em tha hồ hạnh phúc về nhà chồng. Dường như hạnh phúc không đợi đến ngày cưới, làn sóng hạnh phúc lan tỏa ngập lòng Liam và Hạnh Hoa. Làn sóng hạnh phúc của đồng hương vui hội xuân cũng dâng cao độ. Mọi người xúng xính trong những tà áo dài, đồ Tây thật đẹp. Vẻ mặt ai cũng vui tươi hớn hở. Tiếng pháo xuân của các tiệm Á Đông trong khu shopping nối tiếp nổ vang trời. Tiếng pháo xuân làm cho hạnh phúc hơn, mừng xuân mới nơi đất mới trào dâng trong tâm ý mọi người.Tiểu Lục Thần Phong Ất Lăng thành, buổi tàn Thu


1/1/2026Tuyển tập thơ văn 2026 Lãng Thanh/Tiểu Lục Thần Phong/ Nguyễn Thanh Hiền 42LỠ BƯỚC XUÂN SANGMùa xuân non tơEm rưc rỡ Má đỏ môi hồng tươi nhuận sắcNgười về Trong mắt trong Vui vô tận dã hoa ngoài đồngDấu giày lưu lãng Tết vòng cỏ dại đội cả mùa xuân Lòng bâng khuâng câu thơ viết dở Xưa nay có trọn vẹn bao giờ Đêm thành đô mờ nhạt ánh đèn vàngCuộc vui tiếng hát chưa tanQuán rượu đêm xuân cuồng nhiệt Mặc bao khác biệt chẻ chia Dù mê trong cuộc chơi nàyĐâu dễ lãng quên đồng nộiTháng ngày mang mang thương nhớ Người đi lỡ bước xuân sangLãng ThanhẤt Lăng thành, 0226


1/1/2026Tuyển tập thơ văn 202643GIỮA MÙA ĐÔNG THẤY TRỜI XUÂNNgút ngàn trời đất ngoại phươngMình đang ở giữa con đường em ơiBây chừ bát ngát lòng ngườiHình xưa bóng cũ vẫn ngời sắc xuân Mùa đông hải ngoại muôn phần…Lạnh lùng đẹp đến vô ngần tuyết băngDường như đồng vọng vĩnh hằngKể từ năm nọ mùa xuân thuở nàoMá em nhuộm thắm hoa đàoVàng lên rực rỡ đón chào hoa maiĐì đùng tiếng pháo nổ dài Người vui trẩy hội muôn loài hỷ hoan Mùa xuân dân tộc hãy cònMình ngoài muôn dặm sắc son với ngườiNày đây khoảnh khắc tuyệt vời Giữa mùa đông thấy một trời xuân sangLãng ThanhẤt Lăng thành, 0226


1/1/2026Tuyển tập thơ văn 2026 Lãng Thanh/Tiểu Lục Thần Phong/ Nguyễn Thanh Hiền 44NGƯỜI YÊU SÀI GÒN Cạp miếng pizza Papa John ngon tuyệt cú mèo, cái món ăn khoái khẩu của Tim, miệng nhai ngấu nghiến còn lòng thì phơi phới muốn bay lên vì công ty mới thưởng một tuần lương. Tụi thằng Leyton, Andrew, Jonathan…cũng đang sung sướng nên cười giỡn như giặc dậy. Cả đám bàn tính cuối tuần này ăn nhà hàng nào đây? Thằng Keith luôn tìm tòi trên mạng những nhà hàng nào được chấm năm sao, không chỉ về thức ăn mà còn phải cảnh quan và bài trí đẹp nữa mới chịu. Tim vốn dân vegan nên chẳng quan tâm mấy chuyện ăn uống. Tim chỉ khoái món cocktail và vị trí đẹp của nhà hàng thôi. Sau một lúc lựa chon, mỗi thằng một ý chẳng ai đưa ra được quyết định. Cuối cùng thằng Keith chốt:- Blue Soul bar ở Fairburn, không bàn cãi gì nữa! Cả bọn đồng ý, nói chung nhà hàng này ăn ngon, trang trí đẹp, giá cả cũng không phải là quá mắc. Vậy là cuối tuần này Tim và bạn bè sẽ quậy một bữa ra trò. Đang tí tởn với tụi nó nên Tim chẳng nghe điện thoại cầm tay đổ chuông. Thằng Keith nhắc:- Tim, ai kêu mầy kìa? Hổng chừng vợ hay con ghệ nào đó?Thằng Leyton khịa:- Chắc con nhỏ Bokoo? Nó mê con đó như điếu đổ!Cả xóm nhà lá cười rần rật, thằng Jackson Nolton địa:- Phải rồi, cái mông bubble butt của con nhỏ Bokoo diêu bá cháy luôn, nó “chết” vì cặp mông. Nói xong nó cười rũ ra, mấy thằng bạn mắc dịch cười bò lăn bò càng, tha hồ thêm mắm dặm muối. Tim bỏ mặc lũ nó ở đấy, đi ra ngoài bãi đậu xe để nghe điện thoại, nhìn số hiển thị trên màn hình biết ngay:- Alo, Diệc Thần đó hả? sao gọi giờ này? Mấy nay khỏe chứ?Đầu dây bên kia:- Alo, Thụy Phong, Diệc Thần đây! Tao khỏe, mầy khỏe không? - Khỏe và cày như trâu, cuộc sống vẫn như xưa nay, ngày thường đi cày kiếm cơm, cuối tuần viết lách lai rai kiếm tiền uống cà phê. - Dziệt kiều như mầy vậy là thua tao rồi. Tao sáng cà phê, chiều nhậu, tối đi bar quẩy bung nóc…- Sướng thật đó! Nhưng mỗi người một số phận, biết sao được bây giờ?- Vậy thì dzìa đây sống với anh em, tha hồ hưởng. Đời kỳ cục thấy bà, thằng ở hải ngoại than khổ nhưng chẳng chịu dzìa, còn thằng trong nước nói sướng nhưng lại tìm mọi cách để ra đi!


1/1/2026Tuyển tập thơ văn 202645- Ờ, đời kỳ cục ghê hén! Đôi khi cái sướng và cái khổ tréo ngoe. Sướng hay khổ còn tùy thuộc vào độ nhất thời với dài lâu hoặc là giữa cái căn bản và cái tạm bợ nữa mày ơi!- Dẹp mẹ cái mớ lý luận chữ nghĩa của mầy đi, nghe mắc mệt! Tết nay có dzìa ăn tết không?- Muốn lắm nhưng đi không được. - Hỏi thì hỏi vậy thôi chứ tao biết ngay mà! - Đời không đơn giản đâu mày, dài dòng khó giải thích. - Mầy cứ tự làm khó cho bản thân, thiên hạ kéo dzìa ăn tết đông như quân Nguyên kìa. - Ờ, thì người ta khác, tao khác- Sao? Mầy nghĩ mầy ngon lành hơn hả?- Tao đã nói rồi dài dòng lắm.- Tụi dziệt kiều kéo dzìa mỗi năm một đông hơn, năm nào cũng ra ngoài kia dự hội nghị dziệt kiều yêu nước, được lên tivi, lên báo; được gắn huy chương, tặng bằng khen xôm tụ quá trời. Ở đời người ta phù thịnh chứ ai phù suy.- Bởi vậy nên tao mới nói dài dòng lắm, họ khác, tao khác. Mầy đừng nói với tao cái bọn cà chớn ấy, tao hổng thích!- Mầy cứ vậy khổ là phải rồi! Nói thì nói vậy chứ tao hổng hiểu mầy thì còn ai hiểu? mà mầy hổng nhớ Sài Gòn hay sao mà hổng dzìa? - Nhớ chớ sao không, nhớ dữ lắm. Chưa chắc những người về đã thương nhớ Sài Gòn bằng tao! Mầy là thằng bạn thân nhất, mầy biết đấy! trong tâm tao chỉ có Sài Gòn mà thôi! Bao nhiêu năm nay tao vẫn kêu Sài Gòn bằng cái tên của nó. Tao chưa bao giờ viết hay kêu Sài Gòn bằng cái tên thổ tả mà người ta gán cho nó. Tao không quan tâm thiên hạ kêu Sài Gòn bằng cái tên gì, với tao Sài Gòn là Sài Gòn.- Tao biết, tao đâu có lạ gì mầy! - Tao nhớ Sài Gòn! Nhớ những con đường cây cao bóng mát. Nhớ những tráidầu xoay xoay tít trong không trung. Nhớ những đêm đèn vàng nhạt nhòa mìnhlang thang không muốn về. Nhớ những quán cà phê lãng mạn…- Còn nữa, những quán bar quậy hết xí quách luôn. - Đúng, mấy cái quán bar ở Sài Gòn vui quá trời quá đất.- Mầy không sanh ra ở Sài Gòn nhưng mầy yêu Sài Gòn còn hơn cả những người Sài Gòn chính hiệu. Chất Sài Gòn trong mầy đậm đặc hơn cả người ở Sài Gòn mấy đời. Bằng chứng là bọn họ ăn theo thuở ở theo thời. Bây giờ bọn họ


1/1/2026Tuyển tập thơ văn 2026 Lãng Thanh/Tiểu Lục Thần Phong/ Nguyễn Thanh Hiền 46kêu Sài Gòn bằng cái tên lạ hoắc, chỉ có mầy, người duy nhất chỉ viết và kêu Sài Gòn bằng cái tên Sài Gòn.- Mầy nói đúng, không chỉ người Sài Gòn mà hầu như toàn bộ người Nam giờ đều vậy. Họ quên hết những cái tên dễ thương của một thời chưa xa mấy. Họ giờ nhiễm nhiều cái thói xấu xa lạ mà ngày trước không có. Họ nói với những ngôn từ nghe mắc cười chết luôn…- Thụy Phong, nhà tao mấy đời ở Sài Gòn, hiện vẫn đang sống tại Sài Gòn… ấy vậy mà tao cũng chưa thấy thương Sài Gòn bằng mầy, chưa hiểu Sài Gòn như mầy. Mầy bỏ xứ đi thì tao nhớ nhưng lại mừng, đôi khi vậy mà hay, nếu mầy ở lại đây chắc chắn mầy sẽ gặp rắc rối không ít với tụi nó.- Cảm ơn Diệc Thần, thằng bạn mà tao thương nhất trong đám lộn xộn - Dẹp đi mầy, bày đặc khách sáo! Bộ biến thái hay sao mà nói thương tao?- Chừng nào tao đè mầy ra chịch thì mới biến thái.- Ờ, mà mầy nhiều chuyện dễ sợ, qua bển bày đặc đổi tên Tây! Tao dell quan tâm cái tên Tây của mầy. Tao chỉ biết có mỗi thằng bạn với cái tên đậm màu kiếm hiệp Tàu là Thụy Phong mà thôi. Cái thằng giống hệt Tàu mà hổng phải Tàu, lại sống ở khu Tàu Chợ Lớn. Ngày xưa cứ đạp xe lang thang khắp mọi ngõ ngách, thấy gì ngồ ngộ là tròn mắt hả miệng reo mừng như thể người ta trúng số hổng bằng. - Trời! mầy làm tao cảm động quá, mấy mươi năm rồi vẫn còn nhớ về tao như mới hôm qua. - Cái thằng biến thái! Cảm ơn cái con khỉ khô, tao hổng quen lối khách sáo đó nha mậy! mai mốt dzìa thì đi uống một bữa và quậy tưng cho đã đời.- Chắc chắn rồi Diệc Thần. Hai thằng cười nói rôm rả quên cả thế giới chung quanh, may là ngoài bãi xekhông có người nên không gây khó chịu cho ai. Tám đang đã miệng nhưng liếc thấy tới lúc vô làm nên Tim nói tạm biệt Diệc Thần và hẹn nó tối về tám tiếp. Vừa bước vào văn phòng, thằng Keith nhìn mặt, phán:- Mầy nói chuyện với con ghệ Việt Nam hả? coi bộ vui quá vậy!- Hổng phải ghệ, thằng bạn thân. Nó hỏi tao có về quê ăn tết âm lịch hay không.- Mấy năm trước mầy khoe thành phố quê hương của mầy vào tết âm lịch vui lắm. Mầy còn lì xì mấy bao thơ đỏ cho tụi tao nữa, năm nay có không?- Ừ, tết vui lắm, còn lì xì hả? đợi đấy rồi sẽ biết!


1/1/2026Tuyển tập thơ văn 202647**Buổi chiều mùa đông Bắc Mỹ lạnh cắt da cứa thịt, cũng may trong chỗ làm hay nhà cửa đều giữ nhiệt độ ở mức trung bình nên cũng chẳng có vấn đề chi. Ngoài trời nước đóng băng hết ráo rồi, thời tiết lạng giá nhưng trong lòng Tim thì nóng dần lên theo nhịp tết cận kề. Mấy nay bình thường, không dưng hôm nay Diệc Thần điện thoại hỏi thăm khiến cho Tim dậy sóng lòng, thấy nhớ Sài Gòn, nỗi nhớ bùng lên nhất là lúc sắp tết như thế này. Cuộc sống ở Sài Gòn quả là sướng thật, ăn chơi mát trời ông địa, miễn là có tiền và không đụng đến chuyện dân tình quốc sự, mặc kệ chuyên tự do – dân chủ - nhân quyền…Bên này thì ngày ngày đi cày, cuối tuần quanh quẩn trong nhà, lướt mạng xã hội, tợp lon Budweiser rồi coi phim con heo, tự xử…xem ra cũng buồn thật!Sài Gòn thì ngày nào cũng là ngày cuối tuần, đêm nào cũng la cà ngoài đường. Bạn bè ăn nhậu dàn trời, hứng lên thì dzô bar xả xú páp, lún luôn! Sài Gòn là vậy, nhớ là vậy, thương là vậy nhưng Tim không chịu nổi cái cách người ta ngồi trên đầu trên cổ của nó. Tức muốn chết vì cái cách người ta kêu Sài Gòn bằng cái tên tào lao chẳng ăn nhập gì vói nó. Tim vẫn mơ ước một ngày nào đó Sài Gòn được mọi người kêu bằng cái tên của nó. Mọi giấy tờ phải viết đúng cái tên của Sài Gòn. Sài Gòn cần tẩy rửa những ô uế nhiễm độc, lau chùi lại gương mặt vấy bẩn, dựng lập lại những gì đổ nát lụn bại…Sài Gòn phải là Sài Gòn của người Sài Gòn và những người yêu Sài Gòn. Vừa làm việc vừa miên man trong tâm tưởng, bởi vậy Tim không nghe thấy mấy thằng bạn làm chung châm chọc mình, thậm chí nhiều lúc không nghe tụi nó kêu. Tâm trí Tim tự độc thoại một mình, suy nghĩ về cái sự sướng – khổ của những người Việt khi so sánh giữa bên này với bên kia. Điều đó thể hiện tâm lý của đám đông, mức độ văn hóa và nhận thức rất mắc cười. Với phần nhiều bọnhọ chỉ cần ăn chơi, nhậu nhẹt và nói xàm là sướng. Về bển tha hồ nổ banh nhà lồng, khoe thân, khoe của rồi tự cho mình đẳng cấp cao hơn. Bọn họ về Sài Gòn nhưng kêu Sài Gòn bằng cái tên ấm ớ một cách hết sức vô cảm. Họ không biết rằng trong cái lồng vàng thì con chim chỉ hót một điệu, con vẹt chỉ nói được những gì chủ dạy. Họ không nhận thức được lồng vàng cũng chỉ là cái lồng huống chi là lồng sắt. Cái sướng của đám đông đồng hương khiến Tim không khỏi thấy xa lạ và càng chẳng biết bày tỏ cùng ai. Ở đâu cũng phải cày, tuy nhiên môi trường sống bên này nó khác, lối sống công nghiệp nề nếp không


1/1/2026Tuyển tập thơ văn 2026 Lãng Thanh/Tiểu Lục Thần Phong/ Nguyễn Thanh Hiền 48thể tùy hứng, sống bằng cảm tính như cư dân cố quận mình. Bởi vậy một số người cho bên này khổ là vậy. Họ không thấy được cái dài lâu, cái to lớn, cái giá trị của cuộc sống tự do, dân chủ. Con cái học hành đàng hoàng, không bị nhồi sọ hay tẩy não. Tuy chê là vậy nhưng chẳng có mấy ai chịu bỏ bên này để về bên ấy và người bên ấy thì lại sẵn sàng trả mọi giá để qua bên này, mắc cười làm sao! Dòng tư tưởng cứ tuôn trào như nước chảy, như ngựa chạy rông ngoài thảo nguyên, hết ý này lại xuất hiện ý tưởng khác. Tim đang ở giữa mọi người mà như thể đang thiền định một mình trong hang trên núi tuyết. Tim giật mình khi thằng Clint Wint vỗ vai:- Mầy đang tơ tưởng về cái mông buble butt của con Bokoo phải không?Mấy thằng bạn cà chớn cười và la hét ầm ĩ. Thằng Eddie chọt:- Vợ mầy biết là tiêu đời nha con!Lúc ấy con nhỏ Bokoo từ đâu đi đến, nó ôm lấy Tim từ phía sau, cười cười:- Whatever! I love you baby.Lãng ThanhẤt Lăng thành, 0226


1/1/2026Tuyển tập thơ văn 202649


1/1/2026Tuyển tập thơ văn 2026Lãng Thanh/Tiểu Lục Thần Phong/ Nguyễn Thanh Hiền 50


Click to View FlipBook Version