AC Văn Sơn Trường, AC Vĩnh Đại, AC Ngô Thành Lang, AC Trần Tử Thanh, AC Phạm Chí
Hải, AC Đỗ Lịnh Dũng và chúng tôi là Đào Hiếu Thảo & Thuận.
Trước khi nhường lời và hân hạnh giới thiệu bạn Vũ Quỳnh Anh, Đại Diện Ban Tổ Chức, người bạn
đã suốt năm qua đóng góp sáng kiến, tận tụy, lo lắng, suy tính trăm bề để chúng ta có được buổi hội
ngộ quý báu hôm nay, xin mời quý vị, các bạn cùng đứng lên để tưởng nhớ những bạn cùng trường,
cùng lớp đã ngàn thu an giấc.
Phút mặc niệm bắt đầu
Phút mặc niệm chấm dứt, kính mời quý vị an tọa
Xin mời bạn Quỳnh Anh, cám ơn quý vị và các bạn rất nhiều
VA, 10/03/2015
Th2
Bài nói chuyện nhân kỷ niệm 50 năm đậu tú tài II (tiếng Pháp)
Chers invités, chers amis,
Chers camarades de classe, Jean Jacques Rousseau/ Marie Curie (promotion 1965)
C’est véritablement une merveille, à proprement parler, un miracle, qu’il nous est donné l’occasion
de nous réunir de façon heureuse à Washington D.C., capitale des États-Unis d’Amérique, pays où
la liberté est prééminente alors que le plus élémentaire des droits de l’homme, à savoir le droit de
vivre comme un être civilisé, progressiste, fait défaut au Vietnam, notre patrie.
Un demi-siècle s’est écoulé, depuis le jour où nous avons quitté le Lycée, nous assistons aux
vicissitudes que traverse notre monde : catastrophes naturelles, drames humains, guerres,
emprisonnement, y compris le changement de régime du 30 avril 1975 : la République du Vietnam
a perdu son existence. En effet, le pays devient communiste à son corps défendant, le sang colorant
de rouge la mer. Même le lampadaire veut émigrer.
Nous sommes bénis de pouvoir nous retrouver dans la joie, nous remémorer le passé, notre
jeunesse, notre école. Nous pouvons encore apprendre mutuellement, nous cultiver, progresser,
devenir utile pour le pays, la société et la famille. Je suis ému jusqu’aux larmes. Y-a-t-il un plus
grand bonheur que celui de nous réunir, aujourd’hui?
Je tiens à exprimer à mes condisciples de la promotion 1965 mes très vifs remerciements d’avoir
répondu favorablement à cette réunion : qu’ils soient venus du Vietnam, du Canada, d’Europe
ainsi que des quatre coins des États-Unis d’Amérique. Nous avons investi du temps, de l’argent,dû
surmonter les difficultés et autres tracasseries du quotidien, surtout à notre âge.
Nous garderons toujours en mémoire nos camarades qui ont quitté ce monde, tués dans la guerre,
victimes des camps de concentration communiste, à la recherche de la liberté, surpris par la
maladie et autres tribulations.
Tout à l’heure, je proposerais une minute de silence dédiée à la mémoire de nos camarades
disparus.
Aujourd’hui, la plupart d’entre nous « cultive son jardin » pour parler comme Voltaire, mais au
cours de la seconde moitié du siècle dernier, chères amies et chers amis, nous avons contribué par
notre effort, notre capacité, nos initiatives et notre sagesse dans tous les domaines pour notre pays
ainsi que pour notre pays d’accueil, où nous avons joui de la liberté , du bonheur et de pouvoir
offrir à nos descendants un avenir prometteur.
De tout cœur remercions les pays d’Europe et d’Amérique du Nord qui nous ont offert une nouvelle
vie paisible, prospère comparé au sort des dizaines de millions compatriotes végétant dans toutes
sortes de privation au pays.
A présent, permettez-moi de vous présenter les membres du Comité organisateur:
AC Văn Sơn Trường, AC Vĩnh Đại, AC Ngô Thành Lang, AC Trần Tử Thanh, AC Phạm Chí Hải,
Chị Cẩm Vân và chúng tôi là Đào Hiếu Thảo & Thuận.
Avant de vous présenter Madame Vu Quynh Anh, représentant des organisateurs, qui ont tout au
long de l’année , contribué au succès de la réunion d’aujourd’hui, je vous invite à vous lever en
souvenir de nos camarades décédés.
La minute commence.
La minute prend fin. Veuillez vous asseoir.
Voici Quynh Anh. Je vous remercie.
VA, 03/10/2015
Th2
Bài nói chuyện nhân kỷ niệm 50 năm đậu tú tài II (tiếng Pháp)
Chers invités, chers amis,
Chers camarades de classe, Jean Jacques Rousseau/ Marie Curie (promotion 1965)
C’est véritablement une merveille, à proprement parler, un miracle, qu’il nous est donné l’occasion
de nous réunir de façon heureuse à Washington D.C., capitale des États-Unis d’Amérique, pays où
la liberté est prééminente alors que le plus élémentaire des droits de l’homme, à savoir le droit de
vivre comme un être civilisé, progressiste, fait défaut au Vietnam, notre patrie.
Un demi-siècle s’est écoulé, depuis le jour où nous avons quitté le Lycée, nous assistons aux
vicissitudes que traverse notre monde : catastrophes naturelles, drames humains, guerres,
emprisonnement, y compris le changement de régime du 30 avril 1975 : la République du Vietnam
a perdu son existence. En effet, le pays devient communiste à son corps défendant, le sang colorant
de rouge la mer. Même le lampadaire veut émigrer.
Nous sommes bénis de pouvoir nous retrouver dans la joie, nous remémorer le passé, notre
jeunesse, notre école. Nous pouvons encore apprendre mutuellement, nous cultiver, progresser,
devenir utile pour le pays, la société et la famille. Je suis ému jusqu’aux larmes. Y-a-t-il un
plus grand bonheur que celui de nous réunir, aujourd’hui ?
Je tiens à exprimer à mes condisciples de la promotion 1965 mes très vifs remerciements d’avoir
répondu favorablement à cette réunion : qu’ils soient venus du Vietnam, du Canada, d’Europe
ainsi que des quatre coins des États-Unis d’Amérique. Nous avons investi du temps, de l’argent,dû
surmonter les difficultés et autres tracasseries du quotidien, surtout à notre âge.
Nous garderons toujours en mémoire nos camarades qui ont quitté ce monde, tués dans la guerre,
victimes des camps de concentration communiste, à la recherche de la liberté, surpris par la
maladie et autres tribulations.
Tout à l’heure, je proposerais une minute de silence dédiée à la mémoire de nos camarades
disparus.
Aujourd’hui, la plupart d’entre nous « cultive son jardin » pour parler comme Voltaire, mais au
cours de la seconde moitié du siècle dernier, chères amies et chers amis, nous avons contribué par
notre effort, notre capacité, nos initiatives et notre sagesse dans tous les domaines pour notre pays
ainsi que pour notre pays d’accueil, où nous avons joui de la liberté , du bonheur et de pouvoir
offrir à nos descendants un avenir prometteur.
De tout cœur remercions les pays d’Europe et d’Amérique du Nord qui nous ont offert une nouvelle
vie paisible, prospère comparé au sort des dizaines de millions compatriotes végétant dans toutes
sortes de privation au pays.
A présent, permettez-moi de vous présenter les membres du Comité organisateur :
AC Văn Sơn Trường, AC Vĩnh Đại, AC Ngô Thành Lang, AC Trần Tử Thanh, AC Phạm Chí Hải,
Chị Cẩm Vân và chúng tôi là Đào Hiếu Thảo & Thuận.
Avant de vous présenter Madame Vu Quynh Anh, représentant des organisateurs, qui ont tout au
long de l’année , contribué au succès de la réunion d’aujourd’hui, je vous invite à vous lever en
souvenir de nos camarades décédés.
La minute commence.
La minute prend fin. Veuillez vous asseoir.
Voici Quynh Anh. Je vous remercie.
VA, 03/10/2015
Đào Hi ếu Th ảo/Th2
Ngày Nhân Quyền Cho Việt Nam năm thứ 25
Đào Hiếu Thảo
Tháng Năm hàng năm, Ngày Nhân Quyền cho Việt Nam được tổ chức tại trụ sở Thượng Nghị Viện Hoa
Kỳ, trong thủ đô Washington. Thứ năm 09 tháng 5, 2019 tại hội trường Hart lúc một giờ trưa Ngày Nhân
Quyền Việt Nam được tổ chức trọng thể với sự hiện diện của hàng trăm quan khách Việt, Mỹ từ nhiều
tiểu bang và đại diện nhiều quốc gia Á Châu như Trung Hoa, Miến Điện, Lào, Tây Tạng, Mông Cổ,
Baltistan, Gilgit, Cambodia.
Ban Tổ Chức và Điều Hành Ngày Nhân Quyền năm nay gồm: Cộng Đồng Việt Nam Vùng Washington
DC, MD và VA, Tổ Chức Tập Hợp Vì Nền Dân Chủ, Hệ Thống Truyền Hình SBTN, Cộng Đồng Người
Việt Quốc Gia Liên Bang Hoa Kỳ, Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Hoa Kỳ và Hậu Duệ Việt Nam
Cộng Hòa Hải Ngoại là các con, em của quân, cán, chính VNCH, tiếp bước bậc cha anh, dấn thân phục vụ
chánh nghĩa quốc gia.
Buổi lễ bắt đầu với nghi thức chào quốc kỳ hiệp chúng quốc Hoa Kỳ, Việt Nam Cộng Hoà và phút mặc
niệm để tưởng nhớ các đồng bào và chiến sĩ đã hy sinh vì lý tưởng tự do, dân chủ, nhân quyền. Kể từ khi
cộng sản Bắc Việt xâm lăng, chiếm đoạt Miền Nam cách đây 44 năm, cho đến bây giờ, Lá Cờ Vàng
Chánh Nghĩa Quốc Gia vẫn tung bay khắp thế giới tự do, nơi có người Việt định cư và trong suốt 25 năm
qua được chào kính bên cạnh quốc kỳ Hoa Kỳ trong nghi thức khai mạc Ngày Nhân Quyền cho Việt Nam
hàng năm.
Ngày Nhân Quyền Việt Nam năm nay với chủ đề “ Quyền tự do phát biểu/ Quyền tự do internet” được
sự bảo trợ của Thượng Nghị Sĩ Tim Kaine của tiểu bang Virginia cùng một số Thượng nghị sĩ, Dân biểu
lưỡng viện quốc hội, Tổng Liên Đoàn Lao Công và Lao Động Hoa Kỳ. Ngoài ra, còn có sự ủng hộ và bảo
trợ của nhiều tổ chức nhân quyền quốc tế, cộng đồng, tập thể cựu chiến sĩ, hội đoàn Người Việt Quốc Gia
tại Hoa Kỳ và Canada.
Từ diễn đàn Quốc Hội Hoa Kỳ, tập thể người Việt hải ngoại cùng cất cao tiếng nói để đòi hỏi nhà cầm
quyền cộng sản Hà Nội trả lại quyền sống căn bản của người dân, chấm dứt đàn áp các phong trào tranh
đấu cho tự do, dân chủ, tố cáo trước công luận thế giới việc dâng đất, hiến biển cho Tàu Cộng, qua luật
đặc khu kinh tế 99 năm và phản đối ý đồ bịt mắt, khóa miệng người dân cả nước bằng luật an ninh mạng.
Thượng Viện và Hạ Viện Quốc Hội Hoa Kỳ thường xuyên đòi hỏi chính quyền Hà Nội phải sớm tiến tới
bầu cử tự do, công bằng dưới sự giám sát của Liên Hiệp Quốc tạo cơ hội cho toàn dân Việt quyền lựa
chọn một chế độ chính trị đa nguyên phù hợp với nguyện vọng chính đáng của 95 triệu người.
Trong Nghị Quyết chung, Hoa Kỳ cũng yêu cầu Hà Nội phóng thích vô điều kiện tất cả tù nhân tôn giáo,
chính trị, bảo đảm cho mọi người dân Việt Nam được bình đẳng trước pháp luật, không phân biệt tín
ngưỡng, sắc tộc, xu hướng chính trị, hay những liên hệ trong quá khứ trước tháng 4 năm 1975, phục hồi
các quyền tự do ngôn luận, tôn giáo, di chuyển, lập hội, loại bỏ hệ thống độc tài, đảng trị, để cho tất cả các
tổ chức chính trị được tự do hoạt động mà không bị đe doạ hay bị cấm đoán.
Tham gia Ngày Nhân Quyền Việt Nam mỗi năm là cơ hội để cộng đồng người Việt mạnh mẽ bày tỏ và
thể hiện cụ thể ý chí cùng tấm lòng sát cánh , triệt để ủng hộ đồng bào nơi Quê nhà trong quyết tâm giải
thể chế độ độc tài, toàn trị tại Việt Nam, sớm mang lại tự do, công bằng, lẻ phải cho toàn dân Việt.
Gần 3 giờ đồng hồ, trên 20 diễn giả gồm quý vị dân cử thuộc cả hai đảng Dân Chủ và Cộng Hoà
Hoa Kỳ, đại diện tôn giáo, cộng đồng, hội đoàn, đảng phái chính trị Việt Nam và các quốc gia bạn đã cực
lực lên án hành động của cộng sản Hà Nội vi phạm, chà đạp quyền làm người tại Việt Nam, cương quyết
ủng hộ cuộc đấu tranh mang lại quyền sống chính đáng cho toàn dân nước Việt.
Trong số các diễn giả người Việt có ông Lý Thanh Phi Bảo, Chủ Tịch Cộng Đồng Việt
Nam vùng Washington DC, Maryland, Virginia, ông Tạ Đức Trí, Thị Trưởng Westminster, California,
cựu tù nhân lương tâm Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, bà Jackie Bông Wright đại diện Mạng Lưới
Nhân Quyền Việt Nam, Giáo Sư Phan Thông Hưng, Chủ Tịch Hội Đồng Chấp Hành Cộng Đồng Người
Việt Quốc Gia Liên Bang Hoa Kỳ…
Quan khách ngoại quốc lên tiếng trước diễn đàn có bà Libby Liu, Tổng Giám Đốc đài Á Châu Tự
Do, ông Scott Busby, Cố Vấn đặc trách Dân Chủ, Nhân Quyền và Lao Động thuộc Bộ Ngoại Giao Hoa
Kỳ, Thượng Nghị Sĩ Tim Kaine của Virginia, Thượng Nghị Sĩ John Cornyn của Texas, Dân Biểu Chris
Smith của New Jersey, Dân Biểu Gerry Connolly của Virginia, Dân Biểu Sheila Jackson Lee của Texas,
ông Charles Goolsby, Ủy Ban Truyền Thông Quốc Tế, Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, cô Kristina Olney thuộc
Ủy Ban Xây Dựng Tượng Đài Tưởng Niệm Nạn Nhân Cộng Sản, Tiến Sĩ Richard Saisomorn, Chủ Tịch
Phong Trào Vận Động Dân Chủ Lào, ông Dorjee Tseten, Chủ Tịch Phong Trào Dân Chủ Tây Tạng, Tiến
Sĩ Sen Nieh, Chủ Tịch Ủy Ban Bảo Vệ Giáo Phái Pháp Luân Công…
Từ Việt Nam, các vị lãnh đạo tinh thần, tù nhân lương tâm, nhân vật bất đồng chính kiến, nhà hoạt
động dân chủ thuộc Hội Đồng Liên Tôn Việt Nam, Hội Đồng Liên Kết Quốc Nội Hải Ngoại cũng gởi
Tuyên Cáo chúc mừng Ngày Nhân Quyền Việt Nam và trình bày về những khó khăn, áp bức, sách nhiễu
mà người dân trong nước phải cam chịu bấy lâu nay, đồng thời yêu cầu Hoa Kỳ đưa Hà Nội vào danh
sách CPC là những quốc gia cần đặc biệt quan tâm vì chủ trương đàn áp tôn giáo, chà đạp nhân quyền.
Trong phần phát biểu các vị diễn giả ngoại quốc và Việt Nam cũng mạnh mẽ lên tiếng yêu cầu chính
quyền Hà Nội phải thực thi tự do, dân chủ, tôn trọng nhân quyền, nếu muốn mở rộng ngoại thương, hợp
tác quốc phòng với Washington.
Xin được nhắc lại, theo tinh thần nghị quyết SJ-168 của Quốc hội Hoa Kỳ và Công luật số 103-258 do
Tổng thống Bill Clinton ban hành ngày 25 tháng 5 năm 1994, ngày 11 tháng 5 được chính thức công nhận
là “Ngày Nhân Quyền cho Việt Nam”.
Chương trình lễ kỷ niệm Ngày Nhân Quyền cho Việt Nam năm thứ 25 được các cơ quan truyền thông
quốc tế và Việt Nam tường thuật. Buổi lễ kết thúc lúc 4 giờ chiều cùng ngày.
Dạ tiệc tiếp tân, khoản đãi các phái đoàn ở xa, các vị đại diện chánh quyền, quốc hội, tổ chức nhân quyền
quốc tế, các dân tộc bạn được tổ chức lúc 7 giờ rưỡi tại nhà hàng Sea Pearl, thành phố Falls Church, VA.
Lên tiếng với VIETV, bác Sĩ Nguyễn Thị Diệu Thi, trong Ban Tổ Chức cho biết năm nay có cả ba
thế hệ người Việt cùng bắt tay vào kế hoạch tổ chức Ngày Nhân Quyền.
Ông Nguyễn Đức Huy, Chủ Tịch Ban Chấp Hành Hậu Duệ Việt Nam Cộng Hòa Hải Ngoại nói lên
sự hưởng ứng và tiếp tay của giới trẻ hầu tiếp nối truyền thống của các bậc cha anh.
Ông Lý Thanh Phi Bảo, Chủ Tịch Cộng Đồng Việt Nam vùng Washington DC, Maryland và
Virginia kêu gọi đồng hương mạnh mẽ tham gia vào các cuộc bầu cử để có tiếng nói hữu hiệu cạnh chính
giới Hoa Kỳ trong cuộc vận động cho dân chủ và nhân quyền tại Việt Nam.
Bác Sĩ Võ Đình Hữu, Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Liên Bang Hoa Kỳ, trình bày về tình trạng
nhân quyền tồi tệ tại Việt Nam sau 44 năm cộng sản cưỡng chiếm Miền Nam và tin rằng nhất định sự hà
khắc đó phải sớm chấm dứt.
Bác Sĩ Nguyễn Quốc Quân, một trong các thành viên vận động và tham gia Ngày Nhân Quyền cho
Việt Nam từ năm 1994, trình bày suy nghĩ của mình về đoạn đường một phần tư thế kỷ qua và hy vọng
vấn đề quyền làm người tại Việt Nam sẽ được cải tiến.
Phóng viên đài phát thanh Tập Hợp Vì Nền Dân Chủ tường trình từ thủ đô Washington, Hoa Kỳ.
Với tổng thống Nguyễn Văn Thiệu Nhà báo MC Đào Hiếu Thảo
Nhà báo, nhà văn Đào Hiếu Thảo
Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu và phu nhân
Đào Hiếu Thảo và phu nhân
Đào Hiếu Thảo và phu nhân
Với tổng trưởng Dân vận và Chiêu Hồi Hoàng
Đức Nhã
Tiểu sử
ĐÀO HIẾU THẢO
Sinh tại Saigon năm 1947
1965, tú tài 2, Trung học Jean Jacques Rousseau, Saigon
Thủ khoa Ban Báo Chí, Viện Đại Học Vạn Hạnh, Saigon, 1974.
Xướng ngôn viên tin tức, thời sự, hệ thống phát thanh, truyền hình quốc gia
thuộc Bộ Dân Vận & Chiêu Hồi, trước khi gia nhập Không Quân VNCH năm
Mậu Thân 1968.
Được đào tạo tại trung tâm huấn luyện tân binh Quang Trung, trường Bộ Binh
Thủ Đức, trung tâm huấn luyện Không Quân Nha Trang, quân trường
Lackland Air Force Base, Texas và Fort Benjamin Harrison, Indiana, Hoa Kỳ.
Thuyên chuyển về Bộ Tư Lệnh Không Quân/Tân Sơn Nhất năm 1970, là phóng
viên chiến trường, sĩ quan thông tin báo chí, Trưởng ban Biên Tập, Phát
Thanh, Truyền Hình, Trưởng khối Cổ Động Tuyên Truyền, Chánh Văn Phòng
Tham Mưu Trưởng Không Quân. Cấp bậc sau cùng là Đại Úy hiện dịch.
Sau tháng 4 năm 1975, bị giam cầm 6 năm trong 7 trại tù cộng sản, hai miền
Nam Bắc.
Định cư tại vương quốc Bỉ năm 1982, làm phụ bếp, thợ in rồi công chức tại viện
đại học Bruxelles/ULB
Sang Hoa Kỳ năm 1997, làm phóng viên cho Đài Á Châu Tự Do/RFA.
Nghỉ hưu năm 2013, cho đến nay còn tiếp tục công việc truyền thông, phát
thanh, truyền hình, viết báo phục vụ Cộng Đồng
Hội Viên của Hội Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại Vùng Đông Bắc Hoa Kỳ
Hồi Ký “Duyên” và “Nghiệp” là những trang hồi ký của cựu chiến sĩ VNCH qua ngòi
bút hấp dẫn của Văn Hữu ĐÀO HIẾU THẢO.
Hồng Thuỷ
Chủ tịch Văn Bút VĐBHK
“ Rất thích thú được đọc hai bài viết của anh Đào Hiếu Thảo. Như Phương Hoa nhận xét,
chuyện 50 năm trước mà đọc lại thấy như mới xảy ra ngày hôm qua.
Thúy M rất tâm đắc với quyển "Vietnam's Forgotten Army" của Andrew Wiest mà anh
ĐHT đã mang vào bài "Trên Đường từ Bắc Xuôi Nam". Câu chuyện có thực 100% mà cứ
như tiểu thuyết sáng tác. Hai người hùng một thời vang danh lừng lẫy trên chiến trường
miền Nam. Bức ảnh bìa chụp lại ngày cả hai được truy tặng huân chương của Mỹ. Bỗng
vận mệnh đưa đẩy họ vào hai con đường đối nghịch nhau, Phạm văn Đính đầu hàng và
cộng tác với Hà nội, Trần ngọc Huế bị thương nặng đã ra lệnh cho thuộc hạ phải bỏ mình
lại chiến trường rồi lo thoát thân. Trần ngọc Huế trở thành tù binh bị đưa ra Bắc. Hai người
có thời cùng chiến tuyến bỗng một hôm ở cách nhau một bức vách mỏng, người này được
Hà nội đưa đến "dân vận" người kia, chiến hữu của mình ngày xưa hiện đang ngoan cố ở
tù cải tạo, thà chết chứ không khuất phục. Khi ra tù, Trần Ngọc Huế thấy mình bị dồn vào
đường cùng không còn đất sống. Tuy nhiên có một người ở bên kia bờ đại dương vẫn
không quên anh. Người này vẫn nhớ ơn anh cứu mạng trong một trận đánh, nên qua bao
năm vẫn la cà ở các bữa tiệc liên hoan, kỷ niệm của cựu quân nhân VNCH, đến đâu cũng
đưa ra tấm ảnh của Trần Ngọc Huề xem có ai biết tông tích không. Cho đến một ngày, một
người ngồi cùng bàn tiệc cho biết: "Đây là anh bà con của vợ tôi!". Thế rồi một ngày nọ
Trần ngọc Huế nhận được một một bức thư gửi từ Mỹ có kèm tờ giấy 100 đô la. Anh lập
tức ra Bưu điện gửi ngay một bức điện khẩn: "Please get me out of here!". Và rồi chuyện
thành sự thật. Gia đình anh Huế đáp xuống phi trường ở WDC, được đưa về căn hộ trang
bị đầy đủ do người bạn Mỹ chuẩn bị sẵn cho.
Anh ĐHT được gặp lại nhân vật Phạm văn Đính, còn Thúy có duyên gặp anh Trần Ngọc
Huế, nhân vật phản diện của Phạm văn Đính. Ông ở vùng VA, chắc anh Đào Hiếu Thảo có
gặp nhiều lần. Trong một lần picnic của Pétrus Ký, Thúy M thấy Trần ngọc Huế được ban
tổ chức giới thiệu nên mon men đến chào, nhắc lại cuốn sách của Andrew Wiest
mà mình đã đọc. Nghe Thúy bảo mình xong Tú Tài năm 1972, ông cười khì: "Con nít!
Năm 72 anh đã được gắn mấy ngôi sao" (hay đã bị thương mấy trận…gì đó) Thúy quên rồi
không nhớ rõ.
Chuyện chiến tranh VN giờ nghĩ lại như một giấc mơ kinh hoàng, dữ dội, và xé lòng. “
Thuý messegee
Hội Viên Văn Bút VĐBHK
“Đọc 2 bài viết mở mang thêm sự hiểu biết đời binh nghiệp cũng như sinh hoạt trước 75
với những nhân vật tài ba . Bài sau “Trên đường từ Bắc xuôi Nam ...” cảm động quá , nhất
là khi người tù được thả , ghé Huế gặp dân đối xử quý mến , lên tàu gặp người Nam có
nghĩa cử bằng tình thương tốt bụng với anh lính VNCH ...thật ấm lòng .”
Minh Thuý
Hội Viên Văn Bút VĐBHK
Những trang Hồi ký của nhà văn Đào Hiếu Thảo đọc mà đau lòng, nhưng cũng thật là quý
giá, khi anh kể lại những câu chuyện lịch sử tưởng như là đã xa xôi, nào ngờ giở ra đọc
nghe mà ngậm ngùi, chừng như mới xảy ra hôm qua... Đọc những đoạn đầu của "Ngoài
Giờ Công Vụ" thì cảm giác thú vị, nhưng rồi con buồn kéo đến khi đọc tới "1975" ôi đau
thương! Lại được biết thêm nhưng kinh nghiệm hội nhập khi ra nước tự do... Rồi đọc đến
"Trên Đường Từ Bắc Xuôi Nam" vói 6 năm tù CS, và những con số người chết liệt kê ra...
Chao ơi là đau lòng!
Cám ơn nhà văn đã cho đọc hai bài viết rất giá trị.
Phương Hoa
Hội Viên Văn Bút VĐBHK
Chân thành cảm ơn nhà văn Đào Hiếu Thảo ghi lại những sự kiện lịch sử hết sức quan
trọng. Hồi ký “ Duyên” và “Nghiệp” sẽ cho con cháu chúng ta thấy rõ đời sống của cựu
quân nhân Việt Nam Cộng Hòa trải qua những giai đoạn gian khổ như thế nào và hành
trình mưu sinh cùng ý chí vươn lên trên quê hương mới ra sao. Xin chúc mừng anh ra mắt
cuốn sách đầu tay thành công và mong ước anh tiếp tục sáng tác thêm nhiều tác phẩm giá
trị trong tương lai
TABTT
Cung Thị Lan
Hội Viên Văn Bút VĐBHK
Ngày 31 thnág 12 năm 2020
H ỒI K Ý
DUYÊN & NGHIỆP
của
ĐÀO HIẾU THẢO
Hội Viên Văn Bút Vùng ĐBHK
2020