The words you are searching are inside this book. To get more targeted content, please make full-text search by clicking here.

Tập thơ Nỗi Nhớ Khôn Nguôi của thi sĩ Trần Gò Công Lão Mã Sơn- Tiền Giang Tử 2026

Discover the best professional documents and content resources in AnyFlip Document Base.
Search
Published by lanthicung, 2026-04-16 21:59:27

2 B tập thơ của Trần Gò Công Lão Mã Sơn

Tập thơ Nỗi Nhớ Khôn Nguôi của thi sĩ Trần Gò Công Lão Mã Sơn- Tiền Giang Tử 2026

Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN- TIỀN GIANG TỬ 151CHIÊU QUÂN CỐNG HỒXa xăm bên sông là quê hươngChân mây sương pha là yêu đươngHy sinh đời thiếp cho đất nướcMỗi bước chân đi, mấy đoạn trường. Sông ơi đưa ta hòa Phiên Vương Mi đưa ta sang bờ đau thương Ra đi lòng thiếp tan nát lòngVĩnh biệt quê hương lệ lưng tròngTạo hóa xuôi chi cuộc biển dâuMột bước xa quê vạn nỗi đauTừ giã song đường con rơi lệTiễn con, Cha Mẹ rớt giọt sầu Ba lạy nầy kính dâng Phụ Mẩu Con đáp đền nghĩa nặng, ơn sâuBái biệt Quân Vương, Chàng ở lại.Sang Hồ phận Thiếp biết về đâu?Trần Gò Công/Lão Mã Sơn


Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN- TIỀN GIANG TỬ 152 HỚN VƯƠNG TIỄN CHIÊU QUÂNChiêu Quân ơi hỡi, Chiêu Quân ơi!Giờ vĩnh biệt nhau đã điểm rồiKhanh và Trẫm, kẻ Hồi người HớnNgười nơi góc biển, kẻ chân trời Đem thân nhi nữ Khanh cứu nước Ơn Khanh nước Hớn nhớ muôn đời Trẫm hân mình bất tài kém đức Khiến hai ta chịu cảnh chia phôi.Một Quân Vương chưa từng biết khóc Nhìn Khanh đi, lệ Trẫm đầy vơi Ái Khanh có thấu chăng lòng Trẫm Mất Khanh, Trẫm mất cả cuộc đời Trống thúc hối, thuyền rồng chờ đợi Thôi, Khanh đi, đừng quay nhìn lại Mong Khanh sớm quên hình bóng Trẫm Sang Hồ, Khanh bảo trọng lấy thân.Trần Gò Công/Lão Mã Sơn.


Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN- TIỀN GIANG TỬ 153Kính mời quý vị thưởng thức Thơ Lịch SửThứ phi Phi Yến và Hoàng Tử Cảicủa thi sĩ Trần Công-Lão Mã Sơn- Tiền Giang TửTHỨ PHI PHI YẾN VÀ HOÀNG TỬ CẢI(1)Trông Rau Răm nhớ chuyện xưa tích cũHồi đời nhà Nguyễn nước Việt Nam taCâu chuyện xảy ra mấy trăm năm trước:“Một cô gái nghèo ở Quận Hội AnLái đò ngang sớm hôm đưa rước kháchNàng tuy nghèo nhưng mặn mà nhan sắcKhông kém chi những gái ở Thị ThànhMột Ngày tốt trời, ông Hoàng Nguyễn ÁnhQuá bộ vân du, thăm viếng Hội An.Nhờ cô lái đò tên Lê Thị RămHướng dẫn Ngài đi thăm đây, thăm đóNguyễn Ánh phải lòng cô gái lái đò.Truyền lịnh tuyển cô Răm vào cung việnBan nàng tước hiệu “Thứ Phi Phi-Yến”.Hai năm sau nàng sanh được một traiNguyễn Phúc Hội An, tự Hoàng Tử Cải.


Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN- TIỀN GIANG TỬ 154THỨ PHI PHI -YẾN VÀ HOÀNG TỬ CẢI(2)Triều Nguyễn lâm cảnh khói lửa chiến tranhBị quân Tây Sơn chiếm Phú Xuân thànhNguyễn Ánh chạy vào Côn Lôn lánh nạn.Phi Yến mang con nối gót theo chồng.Nguyễn Ánh nhờ Giám Mục Bá Đa LộcMang Hoàng Tử Cải theo làm con tinXin Pháp đem binh giúp Ngài chống giặc.Thứ Phi Phi Yến lòng ngay, dạ thẳngKhông tán thành cỏng rắn cắn gà nhàNguyễn Ánh sinh nghi Thứ Phi phản bộiThông đồng với địch, bọn giặc Tây SơnKết án tử hình, dứt tình phu phụ.Cảm thương Phi Yến, quần Thần rổi tấu.Xin cửu trùng tha tội cho Thứ PhiChúa Nguyễn Anh nhậm lời cho giảm ánTruyền giam vào hang lạnh núi Côn Sơn.TB -Nguyễn Ánh cho Hoàng Tử Cảnh theo Giám mục Bá Đa Lộc qua Pháp cầu viện.


Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN- TIỀN GIANG TỬ 155THỨ PHI PHI-YẾN VÀ HOÀNG TỬ CẢI(3)Được tin Tây Sơn xua quân truy đuổiNguyễn Ánh chạy sang Phú Quốc ẩn thân.Khi thuyền nhổ neo, thấy vắng mẫu thânHoàng tử biêt Mẹ còn trên Côn đảoHoàng tử khóc, xin Cha tha tôi MẹHoặc cậu ở lại cùng với mẫu thânKhông theo Cha, chạy qua Phú Quốc.Chúa Nguyễn Ánh đùng đùng nổi giậnNém con xuống biển, phụ tử đoạn tìnhDân chúng Côn Sơn thương người hiếu thảoVớt xác Hoàng Tử, chôn trên côn đảo.Tìm đến hang động giải thoát Thứ PhiNghe tin con chết, Thứ Phi đau khổThan khóc suốt ngày trước mộ con thơChán ngán trò đời, không còn muốn sốngBà quyên sinh, từ giã cõi dương trần.Dân tiếc thương chôn cất kẻ bạc phầnLập miếu thờ Thứ Phi, Hoàng Tử Cải.Để lưu truyền chuyện Thứ Phi Phi-YếnDân Côn Sơn làm thơ để lại đời:“Gió đưa Cây Cải về TrờiRau Răm ở lại chịu đời đắng cay”. (1)Trần Gò Công/Lão Mã Sơn


Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN- TIỀN GIANG TỬ 156 SẦU TÂY BỂ CẤPSống thừa nào biết đến hôm nayNhìn thấy non sông đất nước nầySừng ngựa chưa quên câu chuyện cũRuột tầm đứt đoạn mối sầu Tây.Thành Xuân nghìn dậm mây mù mịtBể Cấp tư bề sóng bủa vâyTiềng súng ngày đêm như khúc nhạcDầu cho sắt đá cũng châu mày. Vua Thành Thái-Vua Thành Thái (1879-1954) lên ngôi năm 1889.-Chống Pháp, tháng 9-1907 bị giam lỏng trong Bạch Dinh, Vũng Tàu.


Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN- TIỀN GIANG TỬ 157


Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN- TIỀN GIANG TỬ 158


Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN- TIỀN GIANG TỬ 159


Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN- TIỀN GIANG TỬ 160


Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN- TIỀN GIANG TỬ 161


Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN- TIỀN GIANG TỬ 162CHUYỆN TÌNH LAN VÀ ĐIỆPDù sỏi đá cũng sẽ rơi nước mắtKhi nghe chuyện tình của Điệp và LanMột cuộc tình buồn, dang dở trái ngangNgười thôn nữ mang tên loài hoa đẹp.Lan ước nguyện sẽ kết duyên cùng ĐiệpDuyên nợ bất thành, cung đàn lỗi nhịpĐiệp phụ tình Lan, cưới vợ giàu sangLan tuyệt vọng, gởi thân vào cửa PhậtMượn kệ kinh để quên chuyện trái ngang.Ly dị vợ, Điệp tìm đến thăm LanĐể phân giải nỗi oan vì quan PhủÉp duyên chàng cho con gái chửa hoang. Lan quét lá, cổng chùa đang đóng chặtĐiệp kéo giây chuông, xin Lan mở cổngTrông thấy Điệp, Lan vô cùng xúc độngCắt đứt giây chuông, quay gót vào chùa.Lan khóc, như chưa bao giờ được khócBỏ uống, không ăn, Lan lâm bịnh trọng.Điệp giả nhà sư, vào gặp thăm LanThấy người yêu nằm bất động, mê manTrong vô thức, Lan gọi tên “Anh Điệp”!Hai dòng lệ ứa, khi còn thiêm thiếpTừ giã đời, Lan vĩnh viễn ra đi.Trước mắt Điệp đất trời như sụp đổ!Hồi chuông chùa ngân vang ra tận phốĐưa tiễn hồn Lan vào cõi hư vôKết thúc cuộc tình trái ngang, dang dởCủa đóa hoa tàn, và xác bướm khô. Trần Công/Lão Mã Sơn


Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN- TIỀN GIANG TỬ 163Chuyện Tình Lương Sơn Bá Và Chúc Anh ĐàiBạn hãy ngồi xuống đây nghe tôi kểMột câu chuyện tình rất là thần thoạiCủa Lương Sơn Bá, và Chúc Anh Đài:Nơi Quận Chiết Giang của nước Trung HoaChúc viên ngoại, một gia đình khá giảHai ông/bà, sanh một người con gáiMột mỹ nhân có sắc lẫn có tàiCha Mẹ đặt tên là Chúc Anh Đài.Được Cha cho đi Hàng Châu học tậpNàng giả trai để đi đường cho tiện.Trên đường đến Hàng Châu, nàng được quenVới một thư sinh tên Lương Sơn BáCũng đến Hàng Châu học tập như nàngÝ hiệp tâm đầu, kết thành đôi bạn.Vui buồn có nhau, san sẻ tâm tình


Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN- TIỀN GIANG TỬ 164Luôn luôn bên nhau như bóng với hình.Không lâu sau, nàng yêu Lương Sơn BáLương Sơn Bá không được biết, không hay.Chàng xem nàng như một đứa em trai.Học cùng trường, có tên Mã Văn TàiCon trai của một vị quan Thái ThúSớm biết Anh Đài là gái giả trai.Chàng say mê nhan sắc Chúc Anh ĐàiSanh lòng ganh tỵ với Lương Sơn Bá.Mã Văn Tài báo cho Chúc phu nhânChuyện Anh Đài ,Lương Sơn Bá kết thânNhận được tin, Chúc phu nhân tức giậnGọi Anh Đài về, không cho học nữa.Ngày chia tay nhau, trong buổi tiễn đưa.Lương Sơn Bá, Chúc Anh Đài đổ lệ.Hứa sẽ cùng nhau giữ tình huynh đệDầu cho người góc biển, kẻ chân trời.Mã Văn Tài xin Cha, quan Thái ThúĐến Chúc Gia Trang, dạm hỏi Anh Đài.Chàng học xong, sẽ làm lễ thành hôn.Lương Sơn Bá học chưa hết ba nămĐược Ngài Thừa Tướng Tạ An tin tưởngBổ nhậm làm Tri Huyện một Quận nghèo.Lương Sơn Bá trở về quê thăm MẹĐược Mẹ cho xem thơ Chúc Anh ĐàiMới biết Anh Đài là gái giả traiYêu chàng từ lâu, chàng không hay biết.Lương Sơn Bá liền đến Chúc Gia TrangThăm Chúc Anh Đài, thề non hẹn biển.Lương Sơn- Bá đến Quận Mậu làm Tri Huyện


Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO Mà SƠN- TIỀN GIANG TỬ 165Gặp lúc dân bị nạn đói triền miên.Anh Đài xin Cha, thăm Lương Sơn BáNàng tiếp tay chàng hoạt động cứu dân.Biết Lương Sơn Bá thanh liêm, tài đứcChúc phu nhân ưng thuận nhận chàngLàm con rể gia đình nhà họ Chúc.Mã Thái Thú dùng quyền, làm áp lựcGiành Chúc Anh Đài cho Mã Văn Tài (Con)Lương Sơn Bá buồn, ngã bịnh từ trần !Xuất giá, Anh- Đài xin một đặc ânDừng kiệu hoa trước mồ Lương Sơn BáĐể nàng thắp một nén hương từ giã.Mã Văn Tài vờ vui vẻ bằng lòngNhưng lại dùng thuyền đi ngả đường sông.Thuyền vừa rời bến, Trời nổi cơn giôngĐưa chiếc thuyền ngược dòng vào bến lạNơi có ngôi mộ của Lương Sơn Bá.Chúc Anh Đài vội vã bước lên bờ.Dùng máu ngón tay, viết :“Chúc Anh Đài”Cạnh tên “Lương Sơn Bá”, trên bia mộ.Bỗng trời u ám, nổi cơn giông tốMột tiếng sét nổ ngay trên nấm mộNắp chiếc quan tài , bật mở tung raChúc Anh Đài vội vã bước chân vào .Trời quang, mưa tạnh, sấm yên, gió lặngTừ dưới đáy mộ, một đôi bướm trắngSát cánh bên nhau bay bổng lên cao.Trần Gò Công/ Lão Mã Sơn


Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO Mà SƠN- TIỀN GIANG TỬ 166 Chuyện Tình Trương Chi Và Mỵ NươngMời quý bạn hãy nghe tôi kể chuyệnMột cuộc tình ngang trái rất đau thươngCủa Trương Chi và Quận Chúa Mỵ Nương:Vị Tể Tướng nọ có người ái nữNgài thương yêu, trân quý nhứt cõi đờiDanh phận nàng là Mỵ Nương Quận ChúaMột vị Tiểu thơ sắc nước, hương trời.Phụ thân nàng muốn cho con thoải máiTạo cho nàng ngôi nhà cạnh bờ sông.Trương Chi, chàng trai sống nghề lưới cáLam lũ làm ăn, nối nghiệp ông chaSắc diện Trương Chi trông rất xấu xaNhưng chàng có tài hát ca, thổi sáoĐêm đêm Trương Chi chèo thuyền chài cáTrên khúc sông gần nhà của Mỵ Nương.Trong đêm vắng, chàng thổi sáo giải buồnTiếng sáo bổng trầm, ai oán thê lươngBay theo gió đến tận tai Quận ChúaNàng nghe lòng mình như tỉnh, như mêĐêm từng đêm Quận Chúa thức chờ nghe.Dần dần nàng thầm yêu người thổi sáoDầu hai người chưa một lần gặp mặt.


Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN- TIỀN GIANG TỬ 167Bỗng đâu tiếng sáo thình lình vắng bặtVì Trương Chi đã thay đổi khúc sông.Tương tư tiếng sáo, Mỵ Nương ngã bịnhBao thần y cứu chữa cũng không lành.Hỏi đám nữ tỳ, mới rõ ngọn ngànhQuận Chúa Mỵ Nương tương tư tiếng sáo.Cha nàng tìm Trương Chi nhờ trở lạiThổi sáo cứu dùm ái nữ của Ngài.Nghe tiếng sáo xa, nàng không hả dạQuận Chúa Mỵ Nương xin với Cha giàCho nàng được gặp mặt người thổi sáo.Thấy mặt Trương Chi, Mỵ Nương thất vọngThực tế chán chường, mộng vỡ tan tànhChứng bịnh tương tư, không trị mà lành.Đến lượt Trương Chi mê mẩn tâm thầnTrước sắc đẹp của Mỵ Nương Quận Chúa.Quên phận mình nghèo, xấu xí, thấp hènTrương Chi đem lòng thầm thương trộm nhớChàng ngỏ lời, bị Mỵ Nương từ chốiTrương Chi tương tư ngã bịnh qua đờiXác Trương Chi nằm trong thuyền trôi nổi.Quận Chúa Mỵ Nương động lòng trắc ẩnXây cho Trương Chi một nấm mộ phầnThuê dân làng an táng người xấu số.Thân xác Trương Chi rữa nát rã rờiNhưng quả tim thành viên ngọc sáng ngời.Được làm thành một cái ly trong suốtĐể Mỵ Nương hằng ngày dùng uống nước.Một hôm nọ, bỗng hiện trong ly nướcHình ảnh Trương Chi bơi chiếc thuyền chàiMỵ Nương còn nghe văng vẳng bên taiTiếng sáo Trương Chi ngậm ngùi ai oán.Vì quá xúc động Mỵ Nương bật khócNước mắt nàng làm ly ngọc rã tan.Hồn Trương Chi từ đó được tiêu diêuGiữ trong tim giọt lệ của người yêu.Trần Gò Công/Lão Mã Sơn


Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN- TIỀN GIANG TỬ 168Chuyện Thoại Khanh Và Châu Tuấn1/Bạn ngồi xuống đây nghe tôi kể chuyện:Người vợ hiền, dâu thảo thuở xa xưa.Nàng tên Thoại Khanh, nhan sắc đẹp xinhVăn chương, đánh đàn, ca ngâm, thi vịnh.Chồng tên Châu Tuấn, tư chất thông minhMột ngày kia, chàng lều chõng xuống KinhDự khoa thi Triều đình vừa mới mởThoại Khanh thấy chồng vào ra, than thởNgày sắp lên đường mà chẳng có tiềnThoại Khanh lén chồng, cắt mái tóc huyềnBán lấy tiền cho chồng làm lộ phí


Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN- TIỀN GIANG TỬ 169Nàng khuyên chồng yên lòng ứng thí.Để Mẹ già nàng săn sóc, chăm lo.Ngày xướng danh, Châu Tuấn đổ Trạng NguyênVua gã Công Chúa, cho làm Phò MãChàng khước từ vì đã có vợ nhàVua bất mãn đày chàng ra biên ải Mười mấy năm trấn nhậm tân phương xaKhông được về thăm vợ trẻ, Mẹ già.Chàng bỏ trốn, chạy sang qua Tề quốcNơi nước Tề, chàng thi đổ Trạng nguyên.Cũng như lần trước, chàng bị ép duyênPhải cùng Công Chúa kết tình phu phụNếu chối từ sẽ bị tội khi quân.2/Nơi quê nhà Mẹ già chờ đợi mãiTháng năm dài con trẻ vẫn bặt tămThoại Khanh cõng Mẹ chồng, tìm Châu Tuấn.Muôn dặm đường xa, kham khổ, gian truân.Vì đói khát, mẹ chồng nàng bất tỉnhThương Mẹ chồng, nàng quyết định hy sinhLóc thịt cánh tay cho Mẹ ăn đỡ dạ.Cứu mạng Mẹ chồng dâu hiền gặp họaThoại Khanh lâm nạn đôi mắt mù lòa.Mẹ chồng dẫn đường, nàng dâu cõng MẹĐêm nghỉ ngày đi đến được Trường an.Hai Mẹ con tìm đến dinh Phò MãNhưng không làm sao vào được bên trong


Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN- TIỀN GIANG TỬ 170Thoại Khanh lang thang đàn ca kiếm sốngChờ cơ may để gặp được mặt chồng.Nhơn đêm đại yến trong dinh Phò MãThoại Khanh được thuê ca hát, đánh đànĐể giúp vui cho buổi tiệc liên hoan.3/Thoại khanh so giây, vừa hát vừa đànGiọng ca vô cùng não nùng, ai oán:“Ai nghe được tiếng đàn ngoài biên ảiĐiệu u hoài khắc khoải lúc tàn canhChâu Lang ơi!, chàng có biết Thoại KhanhVai cõng Mẹ, tìm chàng nơi Tề quốc?”Nghe lời ca, Châu Tuấn rất hoang mangVội vã rời bàn tìm người ca sĩChàng nhận ra Mẹ hiền và vợ cũBa người ôm nhau tủi tủi, mừng mừngSuối lệ tao phùng đổ mãi không dừng.Vua nghe tự sự, thương tình Châu TuấnCho phép chàng trở lại với vợ nhàCho Thoại Khanh được hưởng ngôi chánh thất.Ít lâu sau, Vua ngã bịnh, băng hàVi chiếu chỉ truyền ngôi cho Châu TuấnThế gian vạn sự ở đời.Những người hiếu nghĩa Phật Trời ban ơn.Trần Gò Công/Lão Mã Sơn


Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN- TIỀN GIANG TỬ 171CHUYỆN CHÓ HACHIKOMời bạn ngồi xuống đây, nghe tôi kểChuyện con chó trung thành tên Hachiko:Một ngày kia, trên đường phố TokyoCon chó nhỏ lạc, bơ vơ thất thưởngĐược giáo sư Ueno đem về nuôi dưỡngÔng đặt tên chú chó là Hachiko.Mỗi ngày Giáo sư đi bộ đến gaĐến trường làm việc bằng đường tàu hỏaĐến ba giờ chiều mới trở về nhà.Mỗi sáng Hachiko đi theo đưa chủBa giờ chiều chờ chủ ở sân Ga.Một ngày kia, đang giảng bài trong lớpGiáo sư Ueno bị đột quỵ, qua đờiÔng vĩnh viễn không còn trở lại nhà.Ba giờ chiều Hachiko chờ chủ ở sân gaBất kể nắng mưa, trường trải mười nămÔng chủ thân yêu vẫn mãi bặt tăm.


Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN- TIỀN GIANG TỬ 172Gần mười năm sau, Hachiko già yếuNhưng ngày ngày vẫn chờ chủ thân yêu.Dân chúng trong vùng, ai ai cũng biếtMang nước, thức ăn đến Ga thăm viếngMột chiều mưa, Hachiko gục ngãVĩnh viễn ra đi ngay trước sân GaNơi Hachiko mỗi ngày ngồi chờ chủ.Gia đình Giáo sư tiễn đưa đông đủAn táng Hachiko bên mộ Ueno.Báo chí loan tin khắp cả Thủ đôNhiều người khóc cảnh sanh ly, biệt tửDân chúng đóng góp một số tiền thừa đủĐể thuê người tạc bức tượng bằng đồngDựng trên địa điểm Hachiko chờ chủ.Mãi ngàn sau hình ảnh Hachiko còn đóDầu bao tháng, năm, nắng táp mưa saHàng năm, vào ngày mồng 8, Tháng 3 Hachiko được tưởng niệm tại sân Ga. Thế gian thú vật như người Trung thành, tình nghĩa được đời mến thương. Cò Gò Công /Lão Mã Sơn Hoa Đô.2020-Hachiko sanh tháng 11-1923, tại Akita.-Gs.Ueno đem Hachiko về nuôi, 12-5-1925-Hachiko chết ngày 8-3-1935


Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN- TIỀN GIANG TỬ 173 CHUYỆN THOẠI- KHANH và CHÂU -TUẤN1/Bạn ngồi xuống đây nghe tôi kể chuyện:Người vợ hiền, dâu thảo thuở xa xưa.Nàng tên Thoại Khanh, nhan sắc đẹp xinhVăn chương, đánh đàn, ca ngâm, thi vịnh.Chồng tên Châu Tuấn, tư chất thông minhMột ngày kia, chàng lều chõng xuống KinhDự khoa thi Triều đình vừa mới mởThoại Khanh thấy chồng vào ra, than thởNgày sắp lên đường mà chẳng có tiềnThoại Khanh lén chồng, cắt mái tóc huyềnBán lấy tiền cho chồng làm lộ phíNàng khuyên chồng yên lòng ứng thí.Để Mẹ già nàng săn sóc, chăm lo.Ngày xướng danh, Châu Tuấn đổ Trạng NguyênVua gã Công Chúa, cho làm Phò MãChàng khước từ vì đã có vợ nhàVua bất mãn đày chàng ra biên ảiMười mấy năm trấn nhậm tân phương xaKhông được về thăm vợ trẻ, Mẹ già.Chàng bỏ trốn, chạy sang qua Tề quốcNơi nước Tề, chàng thi đổ Trạng nguyên.Cũng như lần trước, chàng bị ép duyênPhải cùng Công Chúa kết tình phu phụNếu chối từ sẽ bị tội khi quân.


Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN- TIỀN GIANG TỬ 174CHUYỆN THOẠI -KHANH và CHÂU- TUẤN2/Nơi quê nhà Mẹ già chờ đợi mãiTháng năm dài con trẻ vẫn bặt tămThoại Khanh cõng Mẹ chồng, tìm Châu Tuấn.Muôn dặm đường xa, kham khổ, gian truân.Vì đói khát, mẹ chồng nàng bất tỉnhThương Mẹ chồng, nàng quyết định hy sinhLóc thịt cánh tay cho Mẹ ăn đỡ dạ.Cứu mạng Mẹ chồng dâu hiền gặp họaThoại Khanh lâm nạn đôi mắt mù lòa.Mẹ chồng dẫn đường, nàng dâu cõng MẹĐêm nghỉ ngày đi đến được Trường an.Hai Mẹ con tìm đến dinh Phò MãNhưng không làm sao vào được bên trongThoại Khanh lang thang đàn ca kiếm sốngChờ cơ may để gặp được mặt chồng.Nhơn đêm đại yến trong dinh Phò MãThoại Khanh được thuê ca hát, đánh đànĐể giúp vui cho buổi tiệc liên hoan.


Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN- TIỀN GIANG TỬ 175CHUYỆN THOẠI -KHANH và CHÂU- TUẤN3/Thoại khanh so giây, vừa hát vừa đànGiọng ca vô cùng não nùng, ai oán:“Ai nghe được tiếng đàn ngoài biên ảiĐiệu u hoài khắc khoải lúc tàn canhChâu Lang ơi!, chàng có biết Thoại KhanhVai cõng Mẹ, tìm chàng nơi Tề quốc?”Nghe lời ca, Châu Tuấn rất hoang mangVội vã rời bàn tìm người ca sĩChàng nhận ra Mẹ hiền và vợ cũBa người ôm nhau tủi tủi, mừng mừngSuối lệ tao phùng đổ mãi không dừng.Vua nghe tự sự, thương tình Châu TuấnCho phép chàng trở lại với vợ nhàCho Thoại Khanh được hưởng ngôi chánh thất.Ít lâu sau, Vua ngã bịnh, băng hàVi chiếu chỉ truyền ngôi cho Châu TuấnThế gian vạn sự ở đời.Những người hiếu nghĩa Phật Trời ban ơn.Trần Gò Công/Lão Mã Sơn


Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN- TIỀN GIANG TỬ 176THỨ PHI PHI YẾN VÀ HOÀNG TỬ CẢI(1)Trông Rau Răm nhớ chuyện xưa tích cũHồi đời nhà Nguyễn nước Việt Nam taCâu chuyện xảy ra mấy trăm năm trước:“Một cô gái nghèo ở Quận Hội AnLái đò ngang sớm hôm đưa rước kháchNàng tuy nghèo nhưng mặn mà nhan sắcKhông kém chi những gái ở Thị ThànhMột Ngày tốt trời, ông Hoàng Nguyễn ÁnhQuá bộ vân du, thăm viếng Hội An.Nhờ cô lái đò tên Lê Thị RămHướng dẫn Ngài đi thăm đây, thăm đóNguyễn Ánh phải lòng cô gái lái đò.Truyền lịnh tuyển cô Răm vào cung việnBan nàng tước hiệu “Thứ Phi Phi-Yến”.Hai năm sau nàng sanh được một traiNguyễn Phúc Hội An, tự Hoàng Tử Cải.


Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN- TIỀN GIANG TỬ 177THỨ PHI PHI -YẾN VÀ HOÀNG TỬ CẢI(2)Triều Nguyễn lâm cảnh khói lửa chiến tranhBị quân Tây Sơn chiếm Phú Xuân thànhNguyễn Ánh chạy vào Côn Lôn lánh nạn.Phi Yến mang con nối gót theo chồng.Nguyễn Ánh nhờ Giám Mục Bá Đa LộcMang Hoàng Tử Cải theo làm con tinXin Pháp đem binh giúp Ngài chống giặc.Thứ Phi Phi Yến lòng ngay, dạ thẳngKhông tán thành cõng rắn cắn gà nhàNguyễn Ánh sinh nghi Thứ Phi phản bộiThông đồng với địch, bọn giặc Tây SơnKết án tử hình, dứt tình phu phụ.Cảm thương Phi Yến, quần Thần rổi tấu.Xin cửu trùng tha tội cho Thứ PhiChúa Nguyễn Anh nhậm lời cho giảm ánTruyền giam vào hang lạnh núi Côn sơn.TB -Nguyễn Ánh cho Hoàng Tử Cảnh theoGiám mục Bá Đa Lộc qua Pháp cầu viện.


Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN- TIỀN GIANG TỬ 178THỨ PHI PHI-YẾN VÀ HOÀNG TỬ CẢI(3)Được tin Tây Sơn xua quân truy đuổiNguyễn Ánh chạy sang Phú Quốc ẩn thân.Khi thuyền nhổ neo, thấy vắng mẫu thânHoàng tử biết Mẹ còn trên Côn đảoHoàng tử khóc, xin Cha tha tội MẹHoặc cậu ở lại cùng với mẫu thânKhông theo Cha, chạy qua Phú Quốc.Chúa Nguyễn Ánh đùng đùng nổi giậnNém con xuống biển, phụ tử đoạn tìnhDân chúng Côn Sơn thương người hiếu thảoVớt xác Hoàng Tử, chôn trên côn đảo.Tìm đến hang động giải thoát Thứ PhiNghe tin con chết, Thứ Phi đau khổThan khóc suốt ngày trước mộ con thơChán ngán trò đời, không còn muốn sốngBà quyên sinh, từ giã cõi dương trần.Dân tiếc thương chôn cất kẻ bạc phầnLập miếu thờ Thứ Phi, Hoàng Tử Cải.Để lưu truyền chuyện Thứ Phi Phi-YếnDân Côn Sơn làm thơ để lại đời:“Gió đưa Cây Cải về TrờiRau Răm ở lại chịu đời đắng cay”. (1)Trần Gò Công/Lão Mã Sơn


Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO Mà SƠN- TIỀN GIANG TỬ 179Đêm nay trời thật đẹp. Đứng bên song cửa, nhìn mây xanh biết, giữa trời lơ lững một mảnh trăng tròn, tôi chợt nhớ những đêm trăng ở quê nhà. Nhớ nhứt là một nơi thưởng trăng rất lý tưởng trên quê hương, mà suốt đời, tôi không bao giờ còn thấy lại. Đó là Mũi Nghinh Phong trên bãi biển (bãi sau) Vũng Tàu(1).Những đêm trăng tròn, gió nhẹ, ngồi trên Mũi Nginh Phong, chẵng những mắt ngắm cảnh Trời, Trăng, Mây, Nước, mà tai còn nghe một bản nhạc thiên nhiên, tạo nên bởi những đợt sóng lăng tăng từ ngoài khơi ùa và bãi cát, làm cho chúng ta quên hết sự mõi mệt sau một ngày dài làm việc.Có cái lạ là, tôi là người phương xa thuyên chuyển đến làm việc ở Thị xả Vũng Tàu, mà tôi khám phá ra địa điểm thưởng Trăng lý tưởng đó. Trái lại, tôi không thấy một cư dân bản địa nào cũa Vũng Tàu ra mũi Nghinh Phong ngắm trăng cả. Phải chăng vì tôi có tâm hồn thọ mộng?Nhân mùa trăng, tôi Xin thân tặng quý thân hữu bài thơ:Trăng Đất Khách” đọc mua vui.CT/Lão Mã Sơn(1) Mũi Nghinh Phong của biển Vũng Tầu là một ngọn đồi ở bãi sau, không cao hơn mặt biển bao nhiêu, từ bờ nhô ra biển. Nơi đây hứng gió lộng 4 phương. Vì vậy mà người Pháp đặt tên là“Au Vent”. Người địa Phương nói trại ra là “Ô Quắng”. Người văn chương thì dùng tiếng Nôm, gọi là “Nghinh Phong”(Đón Gió)


Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN- TIỀN GIANG TỬ 180TRĂNG ĐẤT KHÁCH Bốn mươi năm lẻ đã trôi qua Đất khách dung thân vẫn nhớ nhà Ngày bỏ quê hương còn xanh tóc Giờ đây nhìn lại tuổi đã già. Vui là vui gượng trên đất tạm Buồn nào bằng cảnh sống ly gia Đêm nay buồn ngắm Trăng Đất Khách Chạnh nhớ vầng trăng đất nước nhà Trăng ơi, cho nhắn về quê MẹNỗi niềm tâm sự kẻ ly giaBiển dâu thay đổi, trăng tròn khuyếtAi người thấu rõ nỗi lòng ta?Nhìn trăng viễn xứ, lòng thương nhớQuê hương cách trở mấy sơn hàCùng một vầng trăng soi hai bóngNgười nơi đất khách, kẻ quê nhà.Hoa Đô, Một đêm trăng.Trần Gò Công/Lão Mã Sơn


Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN- TIỀN GIANG TỬ 181VỌNG CỐ HƯƠNGNhìn hoàng hôn cuối chân trời viễn xứChợt nghe lòng mình nhớ về quá khứNhớ hình ảnh của đất nước, quê hươngThời tôi hãy còn sống trên quê Mẹ. Quê tôi nghèo, nhưng đẹp như tranh vẽ Không có nơi nào có thể đẹp hơn: Sông Tiền, sông Hậu, hai con sông lớn Sông Tiền Giang chảy vào vùng Đồng Tháp Sông Cửu Long đổ ra Thái Bình Dương Nước các con rạch tràn ngập ruộng vườn. Có nhiều địa danh đẹp như trong mộng:Vũng Tàu, mũi Nghinh-Phong bốn bề gió lộng Đêm Đà Lạt, sương lạnh phủ đồi ThôngHồ Xuân Hương, thác Bongour, hồ Than ThởBức tranh thiên nhiên trông đẹp như mơTrên vùng Tây nguyên núi rừng chớn chởHoàng hôn vừa xuống mờ mịt màn sươngKhói lam chiều bốc lên từ bản Thượng.Quảng Ngãi, Tỉnh nghèo nhất của miền TrungNhưng có rất nhiều cảnh đẹp vô cùng Núi Thiên Ấn cạnh bờ sông Trà Khúc Quả núi cao tận mây xanh, Thiên BútBiển Sa Huỳnh sóng nước lặng lờ trôi.PleiKu, Buôn Mê Thuộc và KomTumNhững Thành phố buồn, đất đỏ mưa bùn.Đèo Mang Yang, DakTo và DakPekKhắp cả bốn bề rừng rậm mênh mông. Tỉnh nhà của tôi là Tỉnh Gò CôngNơi tôi vào đời từ một cõi xaNơi có nhiều kỷ niệm thời thơ ấuNơi tôi còn mồ mả của Ông, ChaNay tôi đang lưu vong trên xứ lạNhắc lại hình ảnh quê hương đất nướcChợt nghe lòng rào rạt nỗi nhớ nhà. Trần Công /Lão Mã Sơn


Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN- TIỀN GIANG TỬ 182ĐÊM KHÓ NGỦ NHỚ VỀ QUÁ KHỨĐêm khó ngủ trăn trở nhìn bóng tốiQuá khứ trở về trí nhớ của tôi:Thời tuổi mươi dưới thời Pháp thuộcNếu tôi an phận với nghề công chứcSẽ sống ấm no suốt cả cuộc đời.Vì yêu nước, tôi bỏ sở dấn thânTham gia phong trào chống Pháp thực dân.Cùng nhóm bạn tìm đường vào Đồng ThápĐến Mỹ Tho bị Công an bắt bỏ tù.Sau khi về, vào đảng Tân Dân ChủĐảng Quốc gia yêu nước của Sinh viênHợp với Cộng Sản, Cao Đài, Hòa HảoTổ chức thành một mặt trận “Việt Minh”Tiếp tục đánh Tây giành lại núi sông.Cuộc chiến gay go sắp sửa thành côngCộng sản Đệ tam độc tài trở mặtDiệc Cao Đài, Hòa Hảo, đảng Quốc giaTrong số đó có đảng Tân Dân Chủ.Tôi thoát được, lên Sài Gòn lánh nạnSống tạm đến đầu thập niên Năm chụcMiền Nam được hoàn toàn độc lập (1)Từ Năm đó tôi bắt đầu gia nhậpVào Quân đội, sang Cảnh Sát Quốc GiaTiếp tục chống cộng đến ngày mất nướcLưu vong xứ người, sống kiếp tha hương.Hoa Đô, 06-11-2021Trần Công/Lão Mã Sơn


Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN- TIỀN GIANG TỬ 183


Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN- TIỀN GIANG TỬ 184TẢN MẠN VỀ CHUYỆN ĂN Ở SÀI GÒN THỜI XA XƯATrên bước đường lưu vong hải ngoại, tôi mang theo nhiều hìnhảnh của quê hương. Trong số đó có chuyện ĂN ở Sài Gòn.Tôi xin kể ra đây để quý vị đọc, để có chút gì nhớ về Sài Gòn.ĂN SÁNG:Người Sài Gòn có công ăn việc làm, đa số thích ăn sáng ở tiệm, thay vì ăn ở nhà, để không làm phiền vợ, con phải thức dậy sớm nấu nướng.Dưới đây là những món ăn sang rất phổ thông của người Saigon:1)-PHỞ.Sài Gòn, Gia định có rất nhiêù tiệm phở. Nhưng những tiệm Phởdưới đây được nổi tiếng nhứt:-“Phở Xe Lửa” ở quận 10, Sài Gòn.-“Phở Huyền” ở đường Võ Tánh, Quận Tân Bình, gần Bộ Tổng Tham Mưu.-“Phở Pasteur”, ở Tân Định, Quận 1, Sài Gòn.Theo sự nhận xét của đa số người sành ăn Phở, thì Phở Pasteur ngon nhứt .Tô phờ gà Pasteur, nước lèo nổi mở vàng ươm,rất hấp dẫn,với thịt gà dai, có cánh gà rút xương,và trứng non.Phở Pasteur mắc tiền hơn mấy tiệm phở khác chút ít, nhưng rất đáng đồng tiền.Người sành ăn phở còn đồn rằng có 2 quán Phở nhỏ, một trong đường hẽm Rạp hát CaThay, và một ở trước Nhà Thương Grall.Tác giả có đến hai nơi đó một lần, rồi không trở lại nữa, vì phở của hai quán đó không có gì đặc biệt, mà lại kém vệ sinh.Trên đường Nguyễn Kim, gần sân banh Cộng Hoà, Quận 10, có một tiệm Phở (quên hiệu tiệm)cũng khá đông khách, nhờ sự mến mộ của khách đối với chủ nhơn là nữ ca sĩ Giao Linh.2)-HỦ TIẾU:Nói về hủ tiếu Việt Nam, thì Sài Gòn có 3 quán Hủ Tiếu được nhiềungười biết :-Hủ Tiếu Thanh Xuân” ở Chợ củ Sài Gòn;-Hủ Tiếu” Phạm Thị Trước” ăn vớ bánh Pâté chaud, ở đường Lê Lợi.-Hủ tiếu” Bà Năm Sa Đéc” ở đường Hùng Vương Chợ Lớn. Tôi xin đóng ngoặc nơi đây để nói về tô Hủ Tiếu rất hấp dẫn của Quán Bà Năm


Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN- TIỀN GIANG TỬ 185Sa Đéc. Tô hủ tiếu rất to, mỗi tô có một cục xí quáchrụt, và tôm khô chấy nghiề nát rải trên mặt, làm cho mùi tô Hủ Tiếu rất thơm.Nếu người mạnh ăn, thì ăn thêm một cái Bánh Bao Cả Cần.Ăn sáng uống café phin, không đâu vui mắt bằng nhà hàng Thanh Thế, ở đường Tạ Thu Thâu, gần Chợ Bến Thành. Vì tiệm nầy đặt bàn cả trên vĩa hè, thực khách vừa ăn vừa xem cảnh ông đi qua, bà đi lại ngoài đường rất vui mắt . Tiệm Thanh Thế có món đặc biệt là “Suông”.Nếu muốn đổi khẩu vị, ăn hủ tiếu phá lấu, với xíu mại, thì đến đường Lakay, Chơ Lớn. Ăn ở các tiệm Tàu, nghe mấy chú Phổ ky Ba Tàu gọi thức ăn cho khách, như nghe ca Hồ Quảng : “ Dách cô Phãl, lượng cô mình báo a.. á, a…(Một tô Hủ tiếu, va 2 bánh bao)”Trần Gò Công/Lão Mã Sơn


Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN- TIỀN GIANG TỬ 186


Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN- TIỀN GIANG TỬ 187


Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN- TIỀN GIANG TỬ 188


Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN- TIỀN GIANG TỬ 189


Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN- TIỀN GIANG TỬ 190


Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN- TIỀN GIANG TỬ 191


Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN- TIỀN GIANG TỬ 192


Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN- TIỀN GIANG TỬ 193


Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN- TIỀN GIANG TỬ 194


Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN- TIỀN GIANG TỬ 195 Thi sĩ Tiền Giang Tử tên thật l à Trần Văn Công, sanh ngày 10-3-1923, tại Tỉnh Gò Công, Nam Việt Nam.Bút hiệu: Lão Mã Sơn, Công Trần, Trần Gò Công, Trần Công-Tiền Giang Tử.Lập gia đình có 6 người con: 3 trai, 3 gái.Hiền thê đã qua đời, hiện nay đang cư ngụ một mình trong căn Apartment của chung cư Lockwood House, ở Quận Arlington, Tiểu Bang Virginia, Hoa Kỳ.* Sự Nghiệp:Phục vụ trong ngành công lực của Chánh Phủ Việt Nam Cộng Hòa, 21 năm (Hiến Binh Quốc Gia và Cảnh Sát Quốc Gia).* Các Chức Vụ Đã Từng Giữ:– 1954, Phó Trưởng Ty Cảnh Sát Vĩnh Long (Trưởng Ty là người Pháp tên Nogues) 1955, Trưởng Ty Hiến Binh Quốc Gia (HBQG), kiêm Cảnh Sát Trưởng, CST Tây Ninh– 1956, Trưởng Ty Hiến Binh Quốc Gia kiêm CST Thủ Dầu Một– 1965 -1959, Trưởng Ty Hiến Binh Quốc Gia kiêm CST Bà Rịa– 1959-1961, Trung Đội Trưởng (Sĩ quan Thanh tra) HBQG liên Tỉnh Quảng Ngãi-KonTum– 1962 Tu nghiệp 6 tháng tại Hoa Kỳ- 1962-1964, Mãn khóa tu nghiệp, hồi hương, làm Phó Giám Đốc Trung Tâm Huấn Luyện Hiến Binh Quốc Gia Đà Lạt – 1964-1965,Trung Đội Trưởng (Sĩ Quan Thanh Tra) Hiến Binh Quốc Gia liên Tỉnh Vũng Tàu-Bà Rịa-Long Khánh.Cuối năm 1965, vì không được Mỹ tài trợ, ngành Hiến Binh Quốc Gia bị giải tán. Nhân sự của Hiến Binh Quốc Gia được chuyển qua ngành Cảnh Sát Quốc Gia.– Cải ngạch với cấp Biên Tập Viên Thượng hạng (Tương đương cấp Thiếu Tá)– 1966-1968, Cảnh Sát Trưởng Quận Tân Bình (Trực thuộc Ty Cảnh Sát Quốc Gia Gia Định)


Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN- TIỀN GIANG TỬ 196– 1958-1971Phó Trưởng Ty Cảnh Sát Quốc Gia Quận Nhứt, Đô Thành Sài Gòn– Trưởng Ty Cảnh Sát Quốc Gia Vũng Tàu (1971-1972).– 1972-1973 Thăng cấp Trung Tá, làm Chỉ Huy Trưởng Cảnh Sát Quốc Gia (Danh xưng cũ là Trưởng Ty) Quận Tư, Thủ Đô Sài Gòn– Chỉ Huy Trưởng Cảnh Sát Quốc Gia Quận 6, Sài Gòn cho đến ngày 30-4-1975.Năm 1975 tị nạn tại Hoa Kỳ.* Được Ân Thưởng:– Đệ ngũ đẳng Bảo Quốc Huân Chương.– Chương Mỹ Bội Tinh (Huân chương Hành Chánh cao quý nhất).* Sinh Hoạt Văn Học.Bắt đầu tập tành làm thơ khi còn học cấp Trung học.Sau khi tốt nghiệp Trung học, vì bận sinh kế, cho nên ngưng làm thơ mãi cho đến năm 2003 mới bắt đầu sáng tác lại cho đến nay, để giải khuây và vận động trí não lúc tuổi già.Đã sáng tác thơ văn trên 20 nămTác Phẩm: Hai ebook 1. Thi tập của Trần Gò Công, Lão Mã Sơn (2021)https://anyflip.com/almib/rivc/basichttps://anyflip.com/almib/azgi/ 2. Thi tập: Nỗi Nhớ Khôn Nguôi (2021- cập nhật 2026) https://anyflip.com/almib/qrwm/* Các Diễn Đàn Đã Cộng Tác:– Hội Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại Trung Ương Hoa Kỳ:https://vietpen.org/home-2/– Hội Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại Vùng Đông Bắc Hoa Kỳ:https://vbmdhk.org/– Long Hồ Vĩnh Long Blogspot:https://longhovinhlong.blogspot.com/– Hướng Dương website.


Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN- TIỀN GIANG TỬ 197 cập nhật ngày 17.4.2026


Click to View FlipBook Version