TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 51VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠIchọn cảnh vẽ lên khung canvas. Cảnh đầu tiên đập vào mắt Tiên là cảnh bên kia hồ nước với một màu xanh của cỏ che phủ những ngọn đồi thoai thoải nối liền nhau. Tiên chớp mắt nhiều lần để nhìn cho thật rõ. Đúng là màu cỏ xanh. Chỉ có cỏ chứ không có bất cứ một kiến trúc nào – dù là thô sơ được xây dựng trên đồi. Cũng không thấy những lối đi. Không thấy một bóng người. Tiên lấy làm lạ và không tìm ra được lời giải thích. Nhưng chàng tò mò muốn biết. Thế là chàng rời giá vẽ để đi đến khu làm việc của nhân viên trông coi công viên. Tiên gặp một nữ nhân viên và nêu thắc mắc của chàng về những đồi cỏ xanh bên kia hồ. Chàng được nữ nhân viên cặn kẽ giải thích như đãtừng giải thích cho hàng trăm du khách khi họ đến thăm công viên và cũng cóthắc mắc như chàng. ***Vào năm cuối cùng của thế kỷ hai mươi có một cặp vợ chồng ở tiểu bang New York ghé thăm công viên Doseela, ngồi bên này hồ nhìn sang bên kia thấy những ngọn đồi mọc đầy những loài cây và hoa dại khô cằn. Hai vợchồng tìm gặp người quản lý công viên để hỏi tại sao thì được biết Leavenworth chưa có ngân quỹ để xây dựng cơ sở và thiết lập như một phần của công viên Doseela ở bên kia hồ. Người chồng này hỏi “Vậy thì cần bao nhiêu tiền mới đủ để thực hiện”. Người quản lý trả lời “Chúng tôi chưa biết nhưng có lẽ phải tốn vài chục triệu đô”. Người chồng khẽ lặp lại “Vài chục triệu đô…” rồi đưa mắt nhìn người vợ trước khi nói với viên quan lý: “Nếu chúng tôi donate cho quý vị số tiền một trăm triệu thì quý vị có thực hiện được không?”. Viên quản lý trố mắt nhìn hai vợ chồng và lên tiếng: “Ông nói đùa đấy chứ?”. Người chồng từ tốn đáp: “Chúng tôi không nói đùa…nhưng với một điều kiện…”. Viên quản lý hình như đã cảm nhận được thái độ đứng dắn của cả hai vợ chồng du khách nên gật đầu lắng nghe “Chúng tôi sẽdonate một trăm triệu với điều kiện là những ngọn đồi bên kia hồ chỉ được trồng cỏ xanh mà thôi, không xây dựng bất cứ một thứ gì khác trên đó kể cảnhững lối đi…”. Viên quản lý một lần nữa lại trố mắt nhìn hai vợ chồng. Hôm sau hai vợ chồng du khách được mời đến văn phòng thị trưởng để thảo luận về việc tặng tiền và và lập bản cam kết giữ đúng điều kiện mà hai vợ chồng du khách đưa ra. Bản hợp đồng hay nói đúng hơn là bản cam kết thực hiện “thành phố nhận một trăm nghìn đô la của ông bà John Martin để trồng cỏxanh lên những đồi bên kia hồ. Đồi chỉ toàn cỏ xanh cho đến khi cả hai vợchồng qua đời, khi đó thành phố mới có quyền hủy bỏ cam kết, nghĩa là trên những đồi cỏ xanh có thể xây dựng bất cứ thứ gì để trở thành một phần của công viên Doseela. Và hai vợ chồng du khách từ New York đã lần lượt qua đời khi hai ông bà đã ngoài tuổi chín mươi cách nay hai năm, bà chết trước
TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 52VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠIông hai tháng. Đáng lẽ thành phố đã cải biến những đồi cỏ thành một phần của công viên nhưng để nhớ đến vợ chồng ông bà John Martin nên hội đồng thành phố Leavenworth quyết định duy trì những đồi cỏ xanh cho đến sau ngày 31 tháng 3 của năm 2027. Trước khi rời văn phòng công viên, Tiên nhận được cuốn brochure trong đó có ghi đầy đủ chi tiết về hai vợ chồng du khách hảo tâm. Mãi cho đến gần bốn giờ chiều Tiên mới hoàn tất bức tranh đầu tiên. Tuy đã lâu ngày không cầm cọ vẽ nhưng Tiên cảm thấy mình rất hứng thú với những chi tiết chàng đã đưa vào tranh. Buổi chiều nhìn mặt hồ gợn sóng lăn tăn và thoảng có gió nhẹ từ bên kia đồi thổi sang Tiên thu xếp đồ đạc để rời công viên.Tiên định về nhà tắm rửa nghỉ ngơi một lát rồi lái xe ra phố kiếm một quán ăn của người Pháp để thưởng thức hương vị mà cha mẹ chàng thường mô tả cho chàng nghe. Xe vừa rẽ phải đường Emerald để vào nhà, Tiên chợt thấy căn nhà kế nhà chàng mướn có một phụ nữ đang ngồi trên một chiếc ghếgỗ đong đưa trước hiên nhà. Tiên đậu xe, bước xuống xe cũng là lúc người phụ nữ cũng đứng dậy, tay đang cầm một ly nước và cất tiếng: Chào anh, nhà của anh đẹp quá…anh chăm sóc vườn hoa quá chu đáo và… Không đợi cho người phụ nữ nói hết câu, Tiên chận lại: Không phải nhà của tôi, tôi chỉ mướn để ở vài ngày thôi… Lúc này Tiên mới nhìn thấy rõ người phụ nữ đang cười và bước đến cạnh bồn hoa hồng rồi cúi thấp người xuống, tay nâng một bông hồng, hai mắt nhắm khẽ lại để ngửi hương thơm của hoa. Tiên đoán rằng nàng là một thiếu nữ, có lẽ cũng là người thuê căn nhà bên cạnh. Đến lúc nàng đứng thẳng người lên và nhìn Tiên, vẫn với nụ cười không thành tiếng thì Tiên bỗng thấy mình lúng túng, toàn thân chàng như vừa nhận được một thứ xúc cảm lạ lùng mà bấy lâu nay chàng chưa bao giờ có được. Em cũng thuê nhà này để nghỉ ngơi vài hôm…Em thấy anh hơi quen quen… Tiên lại càng ngạc nhiên hơn với câu nói của người thiếu nữ. Nhìn người thiếu nữ Tiên chợt nhớ hình như cũng đã gặp nàng ở đâu đó tại thành phố Olympia. Chàng chưa nhớ ra thêm điều gì thì bỗng nhiên người thiếu nữmừng rỡ thốt lên: Em nhớ ra rồi! Anh hay ghé Pharmacy Walgreens lấy thuốc trị tim phải không?
TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 53VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠILúc bấy giờ Tiên mới bàng hoàng nhớ khuôn mặt và nụ cười rất dễthương của cô Pharmacist đứng bên sau tấm kính của cửa tiệm Walgreens trên đại lộ Westheimer cách nhà chàng vài bloc phố. Đúng rồi…tôi cũng nhớ ra cô…Pharmacist… Tiên định nói thêm hai chữ “dễ thương” nhưng chàng kịp dừng lại. Thế là hai người đã cùng nhận ra nhau. ***Bóng chiều đã xuống thấp sau rặng núi Cascade. Tuy đã là mùa xuân nhưng một chút gió thoảng lạnh của mùa đông còn sót lại trong thành phố. Tiên khoác một chiếc jacket ngắn tay bước xuống đường mở cửa xe và mời cô Pharmacist Kim Phượng lên xe. Tiên lái thẳng đến nhà hàng có tên Chez Janou là một quán ăn nhỏ nằm khuất dưới những tàn lá xanh còn vương chút nắng. Nhìn tấm bảng có tên Chez Janou Tiên biết đó là quán ăn của người Pháp nên ghé vào, ân cần mời Kim Phượng ngồi vào chiếc bàn nhỏ có thắp hai ngọn nến trắng lung linh. Tiên kéo ghế cho Kim Phượng ngồi, Tiên ngồi đối diện với Kim Phượng, hai cùi chõ chống lên bàn, hai bàn tay ôm lấy hai bên má và chằm chằm nhìn vào đôi mắt của Kim Phượng. Kim Phượng chúm chím cười và hỏi: Anh nhìn gì thế? Anh đang nhìn em vì trước đây mới thấy em nhưng chưa được nhìn… Anh này vớ vẩn… Rồi cả hai cùng cười. Tiên thấy lòng mình xao xuyến lạ thường. Kim Phượng hình như cũng có chung một cảm xúc như Tiên. Kim Phượng nhớ rõnhững lần Tiên ghé Pharmacy lấy thuốc, nàng biết Tiên đã mổ tim và qua khỏi cơn nguy kịch. Nàng thấy một thanh niên mà nàng chỉ biết là ngưới Châu Á chứ không nghĩ chàng là người Việt Nam. Khách đến Pharmacy nơi nàng làm việc chỉ giao tiếp bằng tiếng Anh nên nàng cũng chẳng cần quan tâm đến họ là ai cho đến lúc này, nàng nghĩ “có anh chàng Việt Nam trong thành phố nhỏ Olympia mà nàng không biết…”. Hai người, Tiên và Kim Phượng đang nghĩ ngợi về nhau cho đến khi món soup cá Douillabaisse được mang đến bàn thì hai người mới sực tỉnh. Sau món soup cá Địa Trung Hải làmón Coq Au Vin – Gà hầm rượu vang. Đây là lần đầu tiên Tiên thưởng thức được món ăn Pháp với ly rượu vang Bordeaux. Kim Phượng cũng uống hết nửa lỵ rươu nên đôi má nàng trở nên hồng hào làm tôn thêm vẻ đẹp dưới ánh nến lung linh. Tiên biết mình đã yêu Kim Phượng. Kim Phượng cũng đang tựhỏi lòng “Mình đã yêu?”…
TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 54VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠI***Sáng hôm sau khi mặt trời đã lên cao quá ngọn những cây phong, Tiên đưa Kim Phượng ra phố ghé quán cà phê mà sáng hôm trước chàng đã ghé. Sau khi uống cà phê và ăn sáng Tiên đưa Kim Phượng đến chợ mua vài món cần thiết theo yêu cầu của Kim Phượng trước khi lái thẳng đến công viên Doseela. Hai người vừa thong thả bước đi vừa trò chuyện trong đó có những mẫu chuyện về đời mình. Tiên theo cha mẹ vượt biên khi chàng mới một tuổi, nay chàng vừa bốn mươi, ở với cha mẹ. Còn cha mẹ Phượng định cư ở Mỹtheo diện tỵ nạn đầu thập niên 90, mẹ nàng mất lúc sắp ra đi, cha nàng ởthành phố Seattle, sau khi tốt nghiệp ngành dược Kim Phượng xin được việc làm tại thành phố Olympia. Cha nàng vẫn ở Seattle với người vợ sau này cùng với mấy đứa em của nàng. Tiên đưa Kim Phượng đến ngồi trên bãi cỏgần khoảng đất trống hôm trước chàng đặt giá vẽ nhưng hôm nay chàng không mang theo. Thức ăn đồ uống Kim Phượng mua đặt trên tấm vải nhựa màu xanh. Tiên và Kim Phượng ngồi bên nhau nhìn xuống mặt hồ nước xanh lăn tăn gợn sóng. Những tia nắng ấm dìu dịu cùng một chút gió mang hương xuân như đang quấn quýt vào hai người khiến cả hai chừng như đang ngất ngây thụ hưởng. Tuy mới quen nhau, chưa hiểu nhau nhiều nhưng họ đang cảm nhận được rằng trên đời này thật sự có hai chữ “hạnh phúc”. Đang tận hưởng giây phút tuyệt vời của tình yêu mà Kim Phượng vừa bắt gặp nên nàng chưa kịp hay nói cho đúng là nàng không quan tâm đến cảnh vật bên ngoài cho đến khi Tiên nắm lấy tay nàng để chỉ sang bên kia hồ và bảo: Em hãy nhìn bên kia hồ… Kim Phương như choàng tỉnh và đưa mắt nhìn sang bên kia hồ rồi hỏi: Có gì không anh? Tiên quay nhìn Kim Phượng khẽ nói: Em không thấy những quả đồi bên ấy sao hay sao? Em thấy. Những quả đồi chứ có gì lạ đâu…Kim Phương trả lời giọng êm ái vì nàng chỉ thấy những quả đồi bên kia hồ chứ chẳng có gì khác. Tiên dùng tay hích nhẹ vào người nàng: Đồi thì đúng rồi nhưng anh muốn em nhìn xem có gì đặc biệt hơn không… Em chẳng thấy có thứ gì khác…
TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 55VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠITiên chợt cười: Cả một dãy đồi màu xanh mà em không thấy sao? Em thấy…nhưng sao cơ? Kim Phượng ngạc nhiên với câu hỏi của Tiên. Nàng đáp: Có gì lạ thì anh nói cho Phượng nghe đi Một thoảng gió mạnh làm bay tóc Kim Phượng chạm vào mặt của Tiên. Chàng lấy tay giữ lấy mớ tóc còn thoảng mùi thơm nước hoa đưa vào mũi để hôn. Kim Phương vội quay đầu sang một bên cho mớ tóc vuột khỏi nắm tay của Tiên. Kim Phượng lắng nghe Tiên thuật lại câu chuyện chàng được nghe vào sáng hôm trước về đôi vợ chồng du khách tặng món tiền để trồng cỏ xanh khắp các ngọn đồi bên kia hồ. Nàng nghe và rất cảm kích về sự hào phóng của đôi vợ chồng này. Nàng thường đọc những câu chuyện về các nhà hảo tâm tặng những món tiền lớn cho những trường đại học, nhà thương, hội từthiện hoặc những tổ chức nghiên cứu các bệnh nan y nhưng nàng chưa bao giờ nghe người ta tặng tiền chỉ để trồng cỏ trên đồi. Kim Phượng lại chăm chúđọc tờ brochure Tiên đưa cho nàng. Chuyện khó xảy ra nhưng lại có thật. “Đúng là tinh thần Mỹ quốc” Kim Phượng nói với Tiên như thế. Không còn nghe những câu đối thoại giữa Tiên và Kim Phượng. Hai người cùng nhìn qua bên kia đồi cỏ xanh – màu xanh của cỏ non mùa xuân –và họ đang thinh lặng để tận hưởng phút giây hạnh phúc vừa đến giữa khoảng không thiên nhiên bao la. Cả hai đều sống trong một thành phố nhộn nhịp, lớn lên, học hành, thành đạt để rồi lao đầu vào công việc như một con thoi nằm trong cỗ máy vô hồn miệt mài chạy nối liền ngày này qua ngày khác, tháng này qua tháng khác…Những thiếu nữ Tiên đã gặp, những thanh niên Kim Phượng đã gặp đều không để lại nơi họ chút ấn tượng nào để họ mong ước cómột lần gặp sau. Đôi trai gái với tuổi bốn mươi và ngoài ba mươi như Tiên vàKim Phượng hình như đã qua cái thời của thời ước mơ tình yêu. Họ sẽ khô cằn, họ sẽ già nua trước tuổi. Để rồi “bất chợt” như ngày hôm nay…như cơn mưa làm nẩy mầm những trái khô đã bị chôn vùi dưới lòng đất từ lâu… Tiên có năm ngày nghỉ ở thành phố Leavenworth còn Kim Phượng cónhững đến bảy ngày nhưng cả hai quyết định họ sẽ rời thành phố này cùng ngày, Kim Phượng sẽ về cùng ngày với Tiên. Ba ngày còn lại, ngày nào Tiên
TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 56VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠIcũng đưa Kim Phượng ra dãy phố chính của thành phố để ngắm xem những kiến trúc đặc thù mang sắc thái Âu Châu, ghé vào các quán ăn đầy hương vịÂu Châu. Họ uống cà phê Ý, cà phê Pháp, uống bia và ăn xúc xích của Đức, món gan ngỗng (foie gras) và Steak Tartare của Pháp…Buổi chiều họ vào công viên Doseela thả bộ rồi ngồi trên cỏ để nhìn sang bên kia đồi cỏ xanh đến tận chân trời. Họ đang đắm chìm trong hạnh phúc. Ngày về. Buổi sáng Kim Phượng cho hành lý của mình vào xe của Tiên. Xe của nàng đã được thuê kéo về địa chỉ nhà nàng ở Olympia. Tiên lái một vòng chạy ra phố để ngắm lần cuối dãy phố chính và hôm nay chàng mới thấy những lá cờ của các nước Pháp, Đức, ý, Đan Mạch, Thụy Sĩ. Hoa Kỳ…đang bay phất phới trong gió sớm. Kim Phượng đề nghị ghé vào công viên Doseela để ngắm đồi cỏ xanh lần chót trước khi ra về nhưng Tiên đãkhua tay: Năm tới sau đám cưới anh sẽ đưa em đi hưởng tuần trăng mật ởLeavenworth và chúng ta sẽ vào công viên để ngắm Mùa Xuân Cỏ Non…”Phong ChâuTháng 2 - 2026
TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 57VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠIKỊCH LỊCH SỬ một màn:\"Bảo Nghĩa Vương Trần Bình Trọng\"!Sóc lanh Lợi biên soạn1. Nhân Vật: Các vai trong vở kịnh:a -Phía đóng vai quân Địch:- Tướng Thoát Hoan: Đại Nguyên Soái, con của Vua Nguyên Mông- Đàm Uyên: Vợ của Thoát Hoan- Hai lính hầu và một Đao Phủ thủb -Phía đóng vai quân nhà Đại Nam:- Danh Tướng Trần Bình Trọng2. Dụng cụ hóa trang:- Áo mão cân đai cho Thoát Hoan và và vợ- Áo quần dân giả rách và dơ bẩn cho Trần Bình Trọng- Một cái bàn, một khăn bàn, ấn tín- Áo quần cho hai quan hầu và hai cây đao, một đao phủ thủ3 .Lời nói trong màn:Danh Tướng Trần Bình Trọng (1259 - 08 tháng 4, 1285) là một danh tướng nhà Trần, dưới trướng Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn; có công lớn hộ giá bảo vệ Trần Thánh Tông và Trần Nhân Tông trong cuộc chiến với quân Nguyên-Mông vào năm 1285. Không may bị bắt, bị dụ hàng. Ông từ chối khẳng khái; bị Thoát Hoan xử trảm; hy sinh khi chặn quân Nguyên ở bãi Thiên Mạc, được truy phong \"Bảo Nghĩa Vương\" Vở kịch nầy được viết đề trình diễn trong Trại Bách Hợp 4 -Đêm văn nghệ Hướng Đạo Trưởng Niên do các Nghệ nhân Gia Đình Bách Hợp Nam Cali thực hiện - Vở kịnh bắt đầu:XMàn sân khấu từ từ mở: (Nếu có nhạc đệm càng tốt)Hai quân hầu cầm giáo đi trước - theo sau là Đại Tướng Thoát Hoan - ăn mặc theo y quan nhà Nguyên - Thoát Hoan đường bệ cầm quạt song song với Phu nhân Đàm Uyên yểu đa yểu điệu, nủng nịu - Thoát Hoan cố tỏ vẻ ta đây là một Chủ Soái quyền lực ngạo mạn trước ba quân. (Diễn viên làm thế nào lột tả tư cách hạ mục vô nhân của THoan)- Phu Nhân Đàm Uyên: (miệng cười tue toét, nhỏng nhẽo) \"Nầy Phu Tướng, hôm nay thiếp nghe nói quân ta mới vừa may mắn bắt được một Danh Tướng nhà Đại Nam - Danh tướng ngày rất uy dũng và bất khuất; không chịu cho trói, không chịu ăn uống cả mấy hôm nay gào thét những lời yêu nước oai hùng, làm cho quân Nguyên ta kinh khiếp!\"- Thoát Hoan: (vừa đi song song với vợ, vừa vuốt râu cười, tay cầm quạt phe phẩy) \"Hôm nay ta và nàng thử xem danh tướng nhà Nam bằng tai nghe mắt thấy xem có đúng như lời quân sĩ đồn ầm đã làm quân tình náo loạn!\"Tỏ ra ta đây quyền uy, Thoát Hoan quay về phía hai binh sĩ truyền lệnh: \"Quân sĩ\" - Hai tên hầu quì nộp\"dạ\"
TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 58VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠI- Thoát Hoan: \"Hãy vào ngục mở xích, dẫn tướng nhà Nam Trần Bình Trọng vào dây cho ta xét xữ!\" (Hai bình sĩ đứng dậy lui vào trong - Trong lúc đó Thoát Hoan và vợ tiến đến ngồi vào bàn xử án(Thoát Hoan và vợ từ từ đến ngồi vào hai ghế phía sau bàn án - Đàm Uyên vừa ngồi vừa ngã đầu vào vai Thoát Hoan giọng thảnh thót)- Đàm Uyên: nầy Tướng Công, Em nghe nói nước Đại Nam có nhiều vàng , châu báu, sừng tê, ngà voi, sơn hào hải vị! Đai Nguyên ta muốn chiếm nước Đại Nam để đô hộ và đồng hóa. Nếu đạt được ý nguyện nầy thì Tướng Công nhớ để cho em một kho châu báu nghe không?- Thoát Hoan: Ừ! Nhưng những ngày vừa qua, quân ta đã chiếm hâu hết nước Đại Nam, nhưng không tìm ra được vua Trần cũng như Hưng Đạo Vương. Vất vả lắm mớt bắt dược tên ngổ nghịch Trần Bình Trọng nầy!(Cùng lúc hai tên lính dẫn Tướng Trần Bình Trọng vào, hai tay bị trói phía sau, quần áo xốc xếch - Dáng điệu đi rất hiên ngang, đầu ngẫng cao, hai mắt trừng trừng nhìn Thoát Hoan căm thù)- Thoát Hoan: Đứng dây vỗ tay gọi binh sĩ: \"Mau đem ghế mời đại tướng nhà Nam ngồi\"- Đàm Uyên: (Ngắm liếc Trần Bình Trọng và tỏ ra mê trai Nam Quốc, đứng lên ra khỏi bàn, vừa nói như với chỉ mình nàng nghe) \"Người đâu mà uy dũng đep trai ngang tàng thế! Nước Nam quả thật có nhiều hào kiệt hơn cả Nguyên Mông!\" (nói xong về chỗ ngồi trước sự tức giận của Thoát Hoan.)- Trần Bình Trọng; (Nhỗ một bãi nước bọt phun về phía Thoát Hoan) \"Quân cẩu tặc, ta không cần ngồi mà chỉ cần ăn tươi nuốt sống chúng bay, quân cướp nước!\"- Thoát Hoan: (Ngồi xuống ghế giận dữ) \"Rượu mời không uống , muốn uống rượu phạt sao? Ta nghĩ nhà người là một tướng có tài, hãy về hàng với Đại Nguyên Mông, ta sẽ tấu với Phụ Hoàng cho người làm Vương tướng sung sướng cả đời!- Trần Bình Trọng: (Tung chân đá vào không khí, hai tay bị trói phía sau cố gắng tung cởi hướng vào Thoát Hoan cười ngạo nghễ hét to) \"Ha! Hà! Ta thà làm quỷ nước Nam còn hơn làm vương đất Bắc! Chúng bay là một lũ dã man cướp nước, Ha! Ha! Quân cẩu tặc, hãy giết ta đi...\"- Đàm Uyên: (đứng dậy tỏ lòng ngưỡng mộ say đắm) Ôi! một anh hùng, một hào kiệt...\"- Thoát Hoan: ( Vẫn kiên trì dụ hàng) Ngươi rất khẳng khái và đầy hào khí! Ta rất thích. Hãy về với Thiên Triều thì sẽ dược hưởng hàm ân vương tước...\"- Trần Bình Trọng: (ngẫng cao đầu, hướng về Thoát Hoan thét) \"Sát Thoát! Sát thoát! ta đã thề, đã bảo quân ta khắc hai chứ ấy vào trán; nếu người không dám giết ta thì ta sẽ giết ngươi! Không tha!(Tiếng hét oai dũng như tiếng sấm làm vợ chồng Thoát Hoan kinh khiếp, giận dữ trước phản ứng quyết liệt anh hùng bất khuất của Trần Bình Trọng - Thoát Hoan miệng lắp bắp ra lệnh...)
TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 59VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠI- Thoát Hoan: (Cầm ấn tín trên bà đập mạnh truyền lệnh) \"Quân bay! Gọi đao phủ đem tên giặc ra pháp trường xữ trảm!- Trần Bình Trọng: ( vừa hét vừa cười to) Sát Thoát! Đại Nam ta sẽ quét sạch quân cướp nước các ngươi, phanh thây quân cướp nước, đem lại độc lập tự chủ cho dân tốc!.(Hai quân hầu và đao phủ thủ chạy dến dẫn Trần Bình Trọng - Trần bình Trọng hiên ngang vừa đi vừa nhỗ nước bọt về phía Thóat hoan và Đàm Uyên. Miệng luôn thét \" Sát Thoát! Sát Thoát!(Màn từ từ hạ với tiếng nhạc buồn và giọng ngâm thơ bên trong màn):Giỏi thay Trần Bình Trọng!Dòng dõi Lê Đại Hành.Đánh giặc dư tài mạnh,Thờ vua một tiết trung.Bắc vương sống mà nhục,Nam quỷ thác cũng vinh.Cứng cỏi lòng trung nghĩa.Ngàn thu tỏ đại danh.HẾTLetamanhSóc lanh Lợi
TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 60VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠILỜI THƠ CHO \"NHÀ TÔI\"Nương vận thơ đồng mônTHCL Phan Thanh Giản Đỗ Chiêu ĐứcXứ người vẽ chuyện Lễ Tình NhânDù đã chung mùng ba chục nămBà vắng, nằm nhà goa vững dạTa chuồn, đưa võng mụ yên tâmEm luôn là bạn vừa quen biết*Anh mãi quên hình bóng cố nhânNguyện tháng ngày nào còn tại thếSẽ đền trả nghĩa nặng tình thâmNông gia hai lúaNguyễn Hoàng LinhNJMình ơi tôi gọi là nhàNhà ơi tôi gọi mình là nhà tôi( Bùi Giáng )* Phu Phụ Tương Kính Như Tân( Lời Đức Khổng Tử )Hai lúa diễn Nôm vui vui như vầy:Vợ chồng nên cư xử với nhau như lúccòn là... bồ bịch để làm gương cho con cháuHAPPY VALENTINE AND HAPPY NEW YEAR TO ALL
TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 61VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠITƯ TƯỞNG CỦA MỘT VĂN THI NHẠC SĨTRONG NGÀY LỄ TÌNH NHÂN – VALENTINETôi vẫn thường ví mình là một (Người nghệ sĩ lang thang hoài trong tâm tưởng). Lang thang không phải vì không có điểm đến, mà vì tình yêu vốn không có ranh giới cố định. Nó dẫn dắt tôi qua những câu thơ còn dang dở, những giai điệu chưa tròn, và những bài thơ, những trang văn chương còn thơm mùi cảm xúc.Trong hành trình ấy, ngày lễ tình nhân (Valentine) hiện ra như một dấu lặng đẹp giữa bản nhạc đời sống hối hả. Valentine, thoạt nhìn, là một ngày lễ dành riêng cho những đôi lứa yêu nhau. Hoa hồng, sô-cô-la, thiệp đỏ, rượu vang và những lời hẹn thề dườngnhư đã trở thành “ngôn ngữ phổ thông” của ngày này. Nhưng nếu nhìn sâu hơn bằng con mắt của một thi sĩ, Valentine không chỉ là sự phô bày của tình yêu đôi lứa, mà là sự công nhận thiêng liêng của nhân loại đối với cảm xúc cao quý nhất của con người: yêu và được yêu. Tình yêu trong tư tưởng của người nghệ sĩ không bao giờ đơn giản. Nó có thể là niềm hạnh phúc run rẩy khi hai ánh mắt chạm nhau, cũng có thể là nỗi cô đơn mênh mang của kẻ yêu trong im lặng.Valentine vì thế không chỉ dành cho những người đang nắm tay nhau, mà còn dành cho những tâm hồn từng yêu, đang yêu, hoặc vẫn đang học cách yêu chính mình.
TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 62VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠIVới tôi, đó là ngày mà mọi cảm xúc, dù tròn đầy hay dang dở, đều được quyền tồn tại và được nâng niu, được trân trọng. Vậy vì sao nhân loại cần một ngày Valentine? Có lẽ bởigiữa guồng quay khắc nghiệt của đời sống, con người cần một khoảnh khắc để dừng lại và tự hỏi:- Ta đã yêu thương đủ chưa?Ngày lễ này nhắc nhở ta rằng, bên cạnh lý trí, tham vọng và nghĩa vụ, trái tim vẫn cần được lắng nghe. Nó nhắc ta can đảm nói lời yêu, học cách thành thật, biết tha thứ, và biết giữ gìn những rung động mong manh mà thời gian rất dễ làm phai nhạt.Với suy tư của một nhà thơ, nhà văn hay nhạc sĩ nghiệp dư như tôi, Valentine còn là một nguồn cảm hứng thầm lặng. Đó là ngày mà dòng suy tư hiện lên theo từng con chữ dường như mềm hơn, từng nốt nhạc dễ chạm đến trái tim hơn.Không phải để ca tụng một tình yêu hoàn hảo, mà để tôn vinh chính khát vọng yêu thương, thứ đã khiến con người trở nên nhân bản, dịu dàng và sâu sắc hơn.Sau cùng, ý nghĩa lớn nhất của Valentine có lẽ không nằm ở món quà ta nhận được, mà ở cảm xúc ta sẵn sàng trao đi.Đối với người nghệ sĩ lang thang trong tâm tưởng, đó là ngày để tiếp tục lên đường, mang theo tình yêu như hành trang duy nhất, và dùng thơ ca, văn chương, âm nhạc để thì thầm với thế gian rằng:(khi con người còn biết yêu, thế giới vẫn còn hy vọng).
TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 63VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠIVALENTINEKHÚC THÌ THẦM CỦA TRÁI TIMValentine trở vềthành phố bỗng dịu đi trong ánh đèn đêmnhững con đường học lại cách yêubằng cánh hồng đỏ thắmbằng vị sô-cô-la ngọt ngào trên môivà bằng bàn tay khẽ chạmgiữa dòng đời vội vã trôi qua.Có người yêu nhau bằng ánh nhìnchỉ chạm nhẹ thôitim đã lỡ một nhịp nhớCó người yêu nhau bằng lặng imđể nỗi thương thầm lớn dầnnhư vầng trăng non đầu tháng.Tình yêu đâu chỉ làhai bóng hình chung một lốimà là giữa muôn nẻo rẽ nhân gianta vẫn gọi thầm tên một ngườinhư gọi chính tên mìnhtrong sâu thẳm trái tim.Valentine không hỏita đang cô đơn hay hạnh phúc
TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 64VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠIchỉ khẽ đặt vào timmột câu hỏi rất nhỏ:Hôm nay, ta đã yêu đủ chân thành chưa?Nếu em có người để nắm tayhãy nắm thật chặtnhư thể ngày maithế giới có thể đổi thay.Nếu em đi một mìnhhãy học cách yêu chính mình trước đãbởi trái tim biết tự yêusẽ chẳng bao giờ lạc lối.Valentine rồi khép lạihoa cũng tàn, đêm cũng cũchỉ có tình yêumột tình yêu thật sựsẽ ở lại rất lâutrong suốt một đời người.Tế LuânTừ dòng suy tư của một người nghệ sĩ lang thang hoài trong tâm tưởng.Tôi đã viết bài thơ. Hoa Hồng Tình Nhân – Valentine
TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 65VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠIHOA HỒNG TÌNH NHÂNCành hồng vừa nở đóa xinh tươiAnh gửi về em trọn tiếng cườiValentine hồng say sắc thắmCho tình ta mãi chẳng phai phôi.Nghe bước thời gian dệt gió mưaSông thu lặng lẽ bến thuyền đưaHương hoa chớm nở hồn say đắmMây nước bềnh bồng gió thoảng đưa.Anh đem hồng thắm đến bên emNụ hôn nồng cháy ướt môi mềmLy rượu sóng sánh men tình áiNến đỏ đêm dài lửa ấm thêm.Giai điệu yêu thương chợt ngân dàiThơ anh hoà nhạc khúc mê sayÁi ân như thuở tình vừa ngỏTóc xoã bờ vai mộng khói bay.
TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 66VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠIHương xuân ngào ngạt má hồng hâyTim em rạo rực phút sum vầyHồn em khép nhẹ hoa trinh nữNgày ấy tình yêu đã rót đầy.Anh trao bó hồng đến bên emNụ hôn cháy bỏng ướt môi mềmRượu vang đỏ, chết lịm. . . đêm tình áiValentine… tình yêu mãi mãi . . . ở bên em.Tế LuânBài thơ tự nó đã mang theo một giai điệu âm nhạc, một giai điệu chưathành tiếng. Do đó tôi đã thêm vào đó một giai thật hay cho âm nhạc.Hoa Hồng Tình Nhân – Valentine, là khúc tình ca Valentine được viếtnên để tôn vinh tình yêu đôi lứa, từ những rung động đầu tiên cho đến nghĩatình bền chặt của những người đã yêu nhau và trở thành vợ chồng.Ca khúc mang giai điệu Ballads Tango Argentina (Bản tango cổ điển)nồng nàn, quyến rũ, chậm rãi mà sâu lắng, như nhịp bước của hai trái timhòa chung trong một điệu vũ yêu thương.Lời ca thấm đẫm chất thơ, lấy hình ảnh hoa hồng, rượu vang đỏ, ánhnến và nụ hôn làm biểu tượng cho sự say đắm, thủy chung và khát khao gắnbó trọn đời. Qua từng giai điệu, ca khúc kể lại hành trình tình yêu đi qua thờigian, gió mưa và những mùa thương nhớ, để rồi đọng lại trong phút giây sumvầy ấm áp.Hoa Hồng Tình Nhân – Valentine, không chỉ là món quà dành cho ngàyValentine, mà còn là lời chúc phúc dịu dàng gửi đến những đôi tình nhân đangyêu nhau, đã yêu nhau và đã trở thành vợ chồng, nơi tình yêu được rót đầy,thăng hoa và mãi mãi ở bên nhau.Tình khúc Hoa Hồng Tình Nhân Valentine được dàn dựng bằng hệthống hình ảnh số và công nghệ AI tiên tiến, mang lại hiệu ứng thị giác sốngđộng và giàu cảm xúc.Tác phẩm được chính tôi (Editor Louis Tuấn Lê) biên tập, trau chuốtbằng các kỹ thuật hậu kỳ cao cấp, từ xử lý hình ảnh, nhịp dựng cho đến cânchỉnh âm thanh đạt độ hoàn thiện cao. Sự kết hợp hài hòa giữa công nghệ vànghệ thuật đã nâng tầm trải nghiệm thưởng thức, đưa người xem chạm đếnmột cao độ cảm xúc tinh tế và cuốn hút hơn.Trân trọngLê Tuấn
TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 67VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠIKHÚC HÁT KHÔNG TUỔI ĐỜITIẾNG NẤC CỦA MỘT THÂN PHẬNTRONG DÒNG LỊCH SỬ 1975Tùy bút Tế Luân.“Chiều chầm chậm mưa rơi. Bên hiên vắng”Trong không gian mờ sương ấy, con người lắng nghe chính mình, lắng nghe phận đời lặng lẽ trôi qua những biến động không thể gọi tên.Bài thơ Khúc Hát Không Tuổi Đời mở ra như một khung cảnh rất đỗi bình thường, nhưng phía sau sự tĩnh lặng đó là cả một thời đại đổ nát, là ký ức chưa từng khép lại của những con người đã đi qua cuộc chiến tranh Việt Nam, đặc biệt là biến cố lịch sử năm 1975.Năm ấy, chiến tranh không kết thúc bằng khúc khải hoàn cho tất cả. VớiMiền Nam Việt Nam, đó là một ngày tang thương của lịch sử, ngày quốc tang cho một xã hội sụp đổ, một lý tưởng bị xóa bỏ, và hàng triệu phận người bị đẩy vào vòng lưu đày, tù đày trong các trại tù tập trung cải tạo, gia đình bị chia cắt.Sự xâm chiếm của chính quyền cộng sản Miền Bắc không chỉ chấm dứt một cuộc chiến quân sự, mà còn mở ra một cuộc chiến khác, âm thầm hơn, dai dẳng hơn, cuộc chiến của ký ức, của thân phận, của những con người sống sót sau chiến tranh.
TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 68VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠITrong tư tưởng của bài thơ Khúc Hát Không Tuổi Đời, hình bóng người chiến sĩ vai gầy hiện lên không phải như một biểu tượng anh hùng ca, mà như một thân phận nhỏ bé giữa dòng lịch sử nghiệt ngã. Anh bước đi qua bão nổi, qua những năm tháng lưu đày, qua các trại tù cải tạo lạnh lẽo, nơi “gió Bắc thổi qua tám mùa đông”(Xin mở ngoặc vì chính tác giả bị tù tập trung cải tạo trải qua 8 năm lưu đầy tại vùng rừng núi Hoang Liên Sơn bắc Việt), nơi xương thịt thân xác con người mòn dần sau hàng rào kẽm gai và tiếng xích xiềng nặng nề. Chiến tranh đã qua, nhưng tự do thì chưa bao giờ trở lại nguyên vẹn. Tình yêu trong bài thơ cũng mang dáng hình của một thời đã mất. Đó là mốiyêu thương sinh ra khi “đất trời còn xanh”, khi con người còn tin vào một tương lai, một lối sống bình yên mong manh.Nhưng lịch sử không cho phép họ được chọn lựa số phận. Chiến tranh và chế độ đã chia lìa đôi lứa, biến tình yêu thành giấc mơ xanh không bao giờ chạm tới. Không có lời oán trách, không có tiếng căm hờn, chỉ còn lại một linh hồn lặng lẽ mang theo nỗi đau suốt cả đời người.Điều đặc biệt trong Khúc Hát Không Tuổi Đời là thái độ trước lịch sử. Tác phẩm không lên án bằng lời lẽ phẫn nộ, không kể lại chiến tranh bằng ngôn ngữ chính trị, mà bằng tiếng nấc âm thầm của con người sau cuộc chiến.Đó là những vết cắt chưa lành, là nỗi cô độc của những kẻ sống sót, là ký ức không thể gọi tên nhưng không thể quên. Chính sự lặng im ấy mới là nỗi đau sâu nhất của tâm hồn.Khi chiều nay mưa lại rơi, người kể chuyện ngồi bên hiên vắng, rót cạn đời mình vào một khúc ca. Khúc ca ấy không thuộc về riêng ai, không bị giới hạn bởi thời gian hay tuổi tác.Nó là lời tiễn đưa cho những phận đời đã bị cuốn trôi trong cơn bão lịch sử, là lời gửi về quê hương đã khuất xa, nơi một tình yêu chưa kịp nở hoa nhưng vẫn còn nguyên vẹn trong ký ức.Khúc Hát Không Tuổi Đời, thơ và nhạc của nhà thơ Tế Luân, với giai điệu Ballad Slow Rock trầm lắng, vì thế không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật, mà còn là một chứng tích tinh thần của Miền Nam Việt Nam sau 1975.Một bài thơ, một khúc hát dành cho những con người không được viết tên trong sách sử, nhưng mãi mãi sống trong nỗi nhớ của dân tộc, đó là những người lính QLVNCH, những người lính đã hy sinh trong chiến tranh, những linh hồn chưa kịp yên nghỉ giữa tro bụi thời gian.
TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 69VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠIKhúc Hát Không Tuổi ĐờiChiều chầm chậm mưa rơiBên hiên vắngTa nghe phận đời mìnhLặng trôi vào sương gióTừ ngút ngàn ký ứcHương xưa còn lay độngBóng một người chiến sĩHóa mây bay cuối trời.Vai gầy qua bão nổiBước chân mòn theo năm tháng lưu đàyĐời gọi tên ta - giữa hoang tàn lịch sửMột thân phận - đứng giữa chiều phai.Ta yêu nhau từ buổi ấyKhi đất trời còn xanhNhưng đời người không chọn nghĩa
TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 70VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠILối bình yên mong manh.Phận đời tôi – lắm thương đauPhận người đi – giữa bể dâuKhông trách ai – không oán hờnChỉ mang theo – một linh hồn.Phận đời tôi – gió sương đầyTrôi vô định – giữa đêm dàyXin giữ lại – trong tro bụiMột tình người – chưa rã tan.Rồi chiến tranh khép lạiBằng vết cắt chưa lànhTổ quốc gọi – không bằng khúc khải hoànMà bằng tiếng nấc âm thầm.Gió Bắc thổi qua tám mùa đôngXương thịt mòn theo vòng kẽm gai lạnh lẽoTrăng treo trên hàng rào thépTim đập cùng tiếng xích xiềng.Ta nghe em gọi khẽQua nghìn trùng chia cắtMột đời người chưa với tớiChỉ bằng giấc mơ xanh.Chiều nay mưa lại rơiNhư buổi chiều năm cũTôi ngồi bên hiên vắngRót cạn đời mìnhVào một khúc ca không tuổiGửi theo mây bayVề quê hương xa khuấtMột tình yêuKhông kịp nở hoa.
TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 71VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠIDựa trên bài thơ này tôi đã thực hiện một ca khúc. Giữ nguyên ý của bài thơ, tôi đã soan nhạc cho ca khúc theo giai điệu Ballads Slow Rock.“Khúc Hát Không Tuổi Đời” là một bản nhạc trầm lắng, thấm đẫm chất tự sự và ký ức lịchsử. Giai điệu chậm rãi như những hạt mưa rơi trong buổi chiều vắng, dẫn người nghe đi quanhững mảnh đời bị cuốn vào bão tố chiến tranh, lưu đày và chia cắt.Ở đó có hình bóng người chiến sĩ vai gầy, có tình yêu dang dở, có nỗi đau không oán hờn mà chỉ lặng lẽ mang theo một linh hồn chưa kịp yên nghỉ. Bài hát không kể chiến tranh bằng khúc khải hoàn, mà bằng tiếng nấc âm thầm của con người sau cuộc chiến, những vết cắt chưa lành trong ký ức, những mùa đông lạnh lẽo sau hàng rào thép gai của trại tù tập trung cải tạo.Với một tình người vẫn cố được giữ lại giữa tro bụi thời gian. “Khúc Hát Không Tuổi Đời” vì thế vượt ra ngoài giới hạn của một câu chuyện cá nhân, để trở thành lời tiễn đưa cho những phận đời đã đi qua lịch sử, và là khúc ca gửi về quê hương, về tình yêu chưa kịp nởhoa nhưng không bao giờ mất.Tùy BútTế Luân
TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 72VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠIVài ý quanh ngày Valentine!Đến ngày “Tình Yêu” của năm 2026, với tuổi đời đã chồng lên đến tám bậc, nhưng sao con tim ta vẫn rung động ngất ngây! Có phải con người là một sinh vật đặc biệt sống về ảo giác nhiều hơn là sống thật! Có phải đầu óc của con người lúc nào cũng “trẻ mãi không già” trong cái thân hình theo tháng năm phôi phai gió cuốn bay đi…!Nằm lắng nghe một bài hát rất xưa, lắng hồn thưởng thức,”You don’t know me!”, bài hát chẳng già đi theo tháng năm, nó vẫn đậm đà quyến rũ và mơ hồ như đôi tay ngày xưa ta đã nắm bắt nhau:“You give your hand to me – and then you say hello – And I can hardly Speak – “My heart is “beating so – And anyone can tell – You think you know me “well…Well you don’t know me!”Tiếng hát vừa buồn vừa ru ta vào những ngày tháng cũ của tình yêu đầu đời. Rồi những ray rứt vỡ tung cho những cuộc tình chắp vá… Nhưng con tim thì vẫn thế. Con tim, kể từ khi mẹ cha cho tượng hình bào thai, nó đã đánh nhịp liên tục, nó đã dệt thêu bao nụ hôn chói sáng lòng ta từng chuỗi thời gian…“No, you don’t know the one – Who dreams of you at night – And longs to kiss your lips –And longs to hold you tight – Oh I’m just a friend – That’s all I’ve “ever been – Cause you don’t know me…!Ôi! Khi điệp khúc bài hát cất lên, cũng là khúc quanh cuộc tình, nó biến thiên như cảm nhận mùi thơm của làn môi, của hơi thở về nhau… nhưng là chất mặn chát cuộc tình vỡ tan theo năm tháng:“For I never knew – The art of making love – Though my heart aches – With love for you – Afraid and shy – I ‘ve let my chance to go by – The chance that you might love me, too…Theo một thi sĩ Việt xưa, “Tình chỉ đẹp khi còn dang dỡ, đời mất vui khi đã trọn câu thề…” thì trong bài hát “Em nào hiểu tôi!” này cũng có đoạn kết như thế:“You give your hand to me – and then you say good-bye – I watch you walk away –Beside the “luky guy – Oh you’ll never never know – The one who loves you so!...Well, you don’t know “me…”Thôi thì ta cũng chỉ là sân ga cho bao nhiêu con tàu. Hay Em cũng chỉ là những khao khát một thời tuyệt vời tươi sắc…Rồi cũng phôi pha và tình yêu có cánh của những con bướm
TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 73VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠIcuộc đời; để lại trên môi em và môi anh những vết thương không bao giờ quên hơi mật ngọt của cuộc tình đau.Nhưng ngày Tinh Yêu vẫn hàng năm lại về. Những thế hệ đời người từng nấc thời gian bước vào nắm tay nhau, quyện lấy nhau và hôn nhau như những thế hệ đàn anh đã nếm trải… Và ai đã vun bồi cho cái ngày gọi là “tình yêu” nhỉ?oOoHãy thử một lần vào những cửa hàng bán hoa, hay vào những địa điểm “triển lãm hoa”, ta sẽ thấy hằng hà sa số loài hoa trên quả đất nầy! Có thể nói, con người đã hầu như thâu tóm tài nguyên đẹp đẽ nhất của đất trời để trang điểm, để làm duyên cuộc sống. Hoa là một trong những nét đẹp điểm tô cho quả địa cầu dáng kiêu sa, vừa huyền bí cũng vừa vương giả! Hoa tô điểm tình yêu, hoa làm cho con người trở nên thánh thiện.Nếu nói về huyền thoại ông Adam và bà Eva trong vườn cấm Địa Đàng, ta sẽ thấy những đoá hoa đời đầu tiên mọc xen với cây trái vườn tiên. Trong vườn hoa trái và cảnh đẹp thiên nhiên ấy, “Chúa Trời” đã “thiết kế” sẵn cho hai ông bà một tương lai đầy hương sắc “tình yêu” và cuộc sống sẽ là một chuỗi dài hạnh phúc thần thánh…! Ngay trong thời mông muội đó, con người đã có những ngày cho tình yêu diễm tuyệt. Adam và Eva đã sống với nhau không hề biết có những bất trắc, những lo âu, run sợ trước các thảm hoạ… vì họ “được” Chúa Trời bảo vệ!Thế nhưng con người tự dưng phá bỏ hàng rào bảo vệ của “sự thánh thiện”, nghe theo tiếng gọi xúi giục của thèm khát, của đam mê, của những rung cảm trần tục. Con rắn mang lời xúi bẩy đó cũng do bàn tay “chúa” tạo ra, sống trong vườn địa đàng chung với hai người thánh thiện. Đây mới là mấu chốt của “tội lỗi” để con người có cơ may sanh sôi nẩy nở thành một tập thể nhân loại đông đúc. Cũng nhờ Adam và Ava nghe lời xúi bẩy của con rắn, cho nên tội lỗi lan ra từ khi loài người biết sống, nhưng cũng biết giết hại nhau, tàn sát nhau vì quyền lợi. Tội tổ tiên đã hình thành những trận chiến tàn sát vô đạo đức quên cả tình yêu thương…“Tội tổ tông”, nếu có cũng là phát sinh từ con tim và từ những rung cảm thần thoại về tình yêu thương giữa trai gái, giữa gia đình, dòng họ, tập thể, quốc gia… nhân loại! Nếu hồi ấy, Adam không nghe lời xúi của Eva, không hái trái cấm…thì nhân loại sẽ ra sao! Nếu là như thế thì cho đến hàng muôn vạn đời sau, hai con người nguyên thuỷ do Chúa dựng nên vẫn còn trong vườn nguyên sinh . Thế giới nầy cũng sẽ chẳng có gì hết… năm Bính Ngọ, 2026, con Ngựa phi nước đại trở về và ngày tình yêu lại rơi vào những ngày sắp Tết (27
TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 74VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠItháng Chạp). Đứng trên tình yêu cao cả, chúng ta phải một lần nữa cảm ơn loài rắn. Rắn có thể được Chúa “nắn” ra trước khi Adam và Eva xuất hiện. Nên nó rất khôn ngoan phủ phục trong vườn Chúa, chờ lúc Adam và Eva có mặt là đến làm bạn, rồi xúi dục… cho nên loài người , nếu không có Rắn, sẽ chẳng là chỉ có hai cô cậu lơ ngơ, trần truồng, không biết “yêu nhau như thế nào…! Thôi thì năm Rắn đã đi qua, chúng ta đón chào vó Ngựa quan san. Đây cũng là một biểu tượng tình yêu rất thủy chung và mãnh liệt! Chiến tranh cũng từ hai chữ tình yêu mà vó ngựa tung vết bốn phương…Trong chuyện thần thoại Hy Lạp, người ta tôn thờ thần tình yêu Aphrodite. Nàng là biểu tượng của sắc đẹp, của sự đau khổ trong suốt cuộc tình, là những dằn vặt chọn lựa giữa lý trí và con tim mù quáng… Ta lại về với dòng sông phát sinh nhiều tôn giáo khác là hệ thống chằng chịt của sông Hằng. Người Ấn đã thờ thần Shiva, một nữ thần trên tất cả các thần. Trong tình yêu, con người đã không thể cưỡng lại những cám dỗ để chiếm đoạt người mình yêu, từ đó có chiến tranh, có chết chóc. Nên Nữ Thần Shiva tiêu biểu cho tất cả quyền lực đó! Cũng nơi đây phát sinh ra một tôn giáo khác ngay trong lòng những tôn giáo đa thần. Đạo Phật do Thích Ca Mâu Ni sáng lập là một tôn giáo lấy nhân bản làm gốc. Cho nên tình yêu muôn loài được đặc biệt tôn trọng.Trải qua bao nhiêu ngàn năm, kể từ khi con người còn ăn lông ở lổ, tình yêu đã là sức sống, là nối kết và là mầm móng của sinh tồn! Câu chuyện về tình yêu , những huyền thoại chung quanh sự rung động của con tim có thể không thể nào kể xiết. Nhưng gần gũi nhất vẫn là tình yêu lứa đôi, biểu tượng cho sức sống vươn lên, phá tan xích xiềng của lý trí. Tình yêu là sợi chỉ nhỏ trong suốt quấn quanh cổ của lý trí. Khi nào lý trí thắng thế thì tình yêu phải chịu nằm yên tiệm tiến. Nhưng tình yêu không bao giờ chịu khuất phục lý trí. Từ cổ chí kim, không biết bao nhiêu triều đại, không biết bao nhiêu vua chúa, không biết bao nhiêu là con người khôn ngoan… cuối cùng cũng phải gục chết cho tình yêu hay vì tình yêu mà thất thủ!Ngày Valentine chỉ là một điểm nhỏ trong muôn ngàn vì sao tình yêu. Nhưng nó sáng lên từ những rào cản không đâu về một câu chuyện do lý trí sắp đặt. Câu chuyện chung quanh những ngăn cản vô lý. Vì thế tình yêu bổng có chân, nó vùng dậy bẻ khoá xích! Có lẽ ngày nay từ ngữ Valentine làm cho những người yêu nhau đồng hoá với “con tim”. Nhưng vị thánh tên Valentine đâu có ngờ rằng tên mình được người đời ca tụng thành một biểu tượng cho những con tim từng rung cảm vì khát khao đến với nhau, ôm lấy nhau, hôn quyện vào nhau… Cho dù lúc đó súng đạn nổ bên tai, mưa giăng đầy lối, hay động đất sóng thần! Thế mới biết những người đang YÊU thì không có sức mạnh nào cản nổi!letamanh14/2/2026
TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 75VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠIVALENTINE FOR MY DAUGHTER Chocolate and roses and moreWith all my loveAlways wish her a lifetime of happiness Successful and becoming elite I love my daughter with my traditional mixed Western ways Let her fly to a new horizon But watch each step on her journey Pray and hoping her dreams come true Happy ending in many fairy tales Wishing her to have the perfect lover A guy who is loyal to her Happy valentines for my daughter Love you than more I can say The Vietnamese way there are words that aren’t spokenJust say so in silenceHappiness will come true Not only wishing words at the celebration Happiness everyday Happiness in the present moment Steven NGeorgia, 021426
TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 76VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠIVALENTINE VỚI TÌNH GIÀ Ngày đầu yêu emChuông pha lê trong gió leng keng Cỏ hoa thơm ngátĐời cao tiếng hát đắm sayMười năm sau yêu emKhông gian nhuốm mùi cơm áo gạo tiền Gầy hao nỗi đam mêTháng ngày ngược xuôi ùn lên bao cát bụiHai mươi năm yêu emĐời đằm thắm êm đềmViên thuốc, manh áo ân cần trao nhauLắm lúc cũng dấm dẳng cơn đauBa mươi năm sauTóc dần phai màuDuy chữ tình chẳng bạc như vôi lại thắm trầu cauCòn bao lâu nữa đâu mà vộiNay mai đi đến cuối cuộc rồi Ngày Valetine yêu emCó cần chi hoa hồng hay chocolate Và cả những lời chúc tụng như thiên hạDuyên phận thế này đâu có thể rời ra Tình lãng mạn bước sang tình giàNgày kia một bước nữa tình vô biên Tôi hay em đi trước?Kẻ còn ngồi trong bóng xế lật từng trang sưu tập ảnhMột thời tuổi xanhTình yêu một thuởCơn mơVĩnh viễn xuân thì Tiểu Lục Thần Phong Ất Lăng thành, 0226
TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 77VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠINGƯỜI YÊU SÀI GÒN Cạp miếng pizza Papa John ngon tuyệt cú mèo, cái món ăn khoái khẩu của Tim, miệng nhai ngấu nghiến còn lòng thì phơi phới muốn bay lên vì công ty mới thưởng một tuần lương. Tụi thằng Leyton, Andrew, Jonathan…cũng đang sung sướng nên cười giỡn như giặc dậy. Cả đám bàn tính cuối tuần này ăn nhà hàng nào đây? Thằng Keith luôn tìm tòi trên mạng những nhà hàng nào được chấm năm sao, không chỉ về thức ăn mà còn phải cảnh quan và bài trí đẹp nữa mới chịu. Tim vốn dân vegan nên chẳng quan tâm mấy chuyện ăn uống. Tim chỉ khoái món cocktail và vị trí đẹp của nhà hàng thôi. Sau một lúc lựa chon, mỗi thằng một ý chẳng ai đưa ra được quyết định. Cuối cùng thằng Keith chốt:- Blue Soul bar ở Fairburn, không bàn cãi gì nữa! Cả bọn đồng ý, nói chung nhà hàng này ăn ngon, trang trí đẹp, giá cả cũng không phải là quá mắc. Vậy là cuối tuần này Tim và bạn bè sẽ quậy một bữa ra trò. Đang tí tởn với tụi nó nên Tim chẳng nghe điện thoại cầm tay đổ chuông. Thằng Keith nhắc:- Tim, ai kêu mầy kìa? Hổng chừng vợ hay con ghệ nào đó?Thằng Leyton khịa:- Chắc con nhỏ Bokoo? Nó mê con đó như điếu đổ!Cả xóm nhà lá cười rần rật, thằng Jackson Nolton địa:- Phải rồi, cái mông bubble butt của con nhỏ Bokoo diêu bá cháy luôn, nó “chết” vì cặp mông. Nói xong nó cười rũ ra, mấy thằng bạn mắc dịch cười bò lăn bò càng, tha hồ thêm mắm dặm muối. Tim bỏ mặc lũ nó ở đấy, đi ra ngoài bãi đậu xe để nghe điện thoại, nhìn số hiển thị trên màn hình biết ngay:- Alo, Diệc Thần đó hả? sao gọi giờ này? Mấy nay khỏe chứ?Đầu dây bên kia:- Alo, Thụy Phong, Diệc Thần đây! Tao khỏe, mầy khỏe không? - Khỏe và cày như trâu, cuộc sống vẫn như xưa nay, ngày thường đi cày kiếm cơm, cuối tuần viết lách lai rai kiếm tiền uống cà phê. - Dziệt kiều như mầy vậy là thua tao rồi. Tao sáng cà phê, chiều nhậu, tối đi bar quẩy bung nóc…- Sướng thật đó! Nhưng mỗi người một số phận, biết sao được bây giờ?- Vậy thì dzìa đây sống với anh em, tha hồ hưởng. Đời kỳ cục thấy bà, thằng ở hải ngoại than khổ nhưng chẳng chịu dzìa, còn thằng trong nước nói sướng nhưng lại tìm mọi cách để ra đi!- Ờ, đời kỳ cục ghê hén! Đôi khi cái sướng và cái khổ tréo ngoe. Sướng hay khổ còn tùy thuộc vào độ nhất thời với dài lâu hoặc là giữa cái căn bản và cái tạm bợ nữa mày ơi!- Dẹp mẹ cái mớ lý luận chữ nghĩa của mầy đi, nghe mắc mệt! Tết nay có dzìa ăn tết không?- Muốn lắm nhưng đi không được. - Hỏi thì hỏi vậy thôi chứ tao biết ngay mà! - Đời không đơn giản đâu mày, dài dòng khó giải thích. - Mầy cứ tự làm khó cho bản thân, thiên hạ kéo dzìa ăn tết đông như quân Nguyên kìa. - Ờ, thì người ta khác, tao khác- Sao? Mầy nghĩ mầy ngon lành hơn hả?- Tao đã nói rồi dài dòng lắm.- Tụi dziệt kiều kéo dzìa mỗi năm một đông hơn, năm nào cũng ra ngoài kia dự hội nghị dziệt kiều yêu nước, được lên tivi, lên báo; được gắn huy chương, tặng bằng khen xôm tụ quá trời. Ở đời người ta phù thịnh chứ ai phù suy.- Bởi vậy nên tao mới nói dài dòng lắm, họ khác, tao khác. Mầy đừng nói với tao cái bọn cà chớn ấy, tao hổng thích!- Mầy cứ vậy khổ là phải rồi! Nói thì nói vậy chứ tao hổng hiểu mầy thì còn ai hiểu? mà mầy hổng nhớ Sài Gòn hay sao mà hổng dzìa?
TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 78VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠI- Nhớ chớ sao không, nhớ dữ lắm. Chưa chắc những người về đã thương nhớ Sài Gòn bằng tao! Mầy là thằng bạn thân nhất, mầy biết đấy! trong tâm tao chỉ có Sài Gòn mà thôi! Bao nhiêu năm nay tao vẫn kêu Sài Gòn bằng cái tên của nó. Tao chưa bao giờ viết hay kêu Sài Gòn bằng cái tên thổ tả mà người ta gán cho nó. Tao không quan tâm thiên hạ kêu Sài Gòn bằng cái tên gì, với tao Sài Gòn là Sài Gòn.- Tao biết, tao đâu có lạ gì mầy! - Tao nhớ Sài Gòn! Nhớ những con đường cây cao bóng mát. Nhớ những trái dầu xoay xoay tít trong không trung. Nhớ những đêm đèn vàng nhạt nhòa mình lang thang không muốn về. Nhớ những quán cà phê lãng mạn…- Còn nữa, những quán bar quậy hết xí quách luôn. - Đúng, mấy cái quán bar ở Sài Gòn vui quá trời quá đất.- Mầy không sanh ra ở Sài Gòn nhưng mầy yêu Sài Gòn còn hơn cả những người Sài Gòn chính hiệu. Chất Sài Gòn trong mầy đậm đặc hơn cả người ở Sài Gòn mấy đời. Bằng chứng là bọn họ ăn theo thuở ở theo thời. Bây giờ bọn họ kêu Sài Gòn bằng cái tên lạ hoắc, chỉ có mầy, người duy nhất chỉ viết và kêu Sài Gòn bằng cái tên Sài Gòn.- Mầy nói đúng, không chỉ người Sài Gòn mà hầu như toàn bộ người Nam giờ đều vậy. Họ quên hết những cái tên dễ thương của một thời chưa xa mấy. Họ giờ nhiễm nhiều cái thói xấu xa lạ mà ngày trước không có. Họ nói với những ngôn từ nghe mắc cười chết luôn…- Thụy Phong, nhà tao mấy đời ở Sài Gòn, hiện vẫn đang sống tại Sài Gòn… ấy vậy mà tao cũng chưa thấy thương Sài Gòn bằng mầy, chưa hiểu Sài Gòn như mầy. Mầy bỏ xứ đi thì tao nhớ nhưng lại mừng, đôi khi vậy mà hay, nếu mầy ở lại đây chắc chắn mầy sẽ gặp rắc rối không ít với tụi nó.- Cảm ơn Diệc Thần, thằng bạn mà tao thương nhất trong đám lộn xộn - Dẹp đi mầy, bày đặc khách sáo! Bộ biến thái hay sao mà nói thương tao?- Chừng nào tao đè mầy ra chịch thì mới biến thái.- Ờ, mà mầy nhiều chuyện dễ sợ, qua bển bày đặc đổi tên Tây! Tao dell quan tâm cái tên Tây của mầy. Tao chỉ biết có mỗi thằng bạn với cái tên đậm màu kiếm hiệp Tàu là Thụy Phong mà thôi. Cái thằng giống hệt Tàu mà hổng phải Tàu, lại sống ở khu Tàu Chợ Lớn. Ngày xưa cứ đạp xe lang thang khắp mọi ngõ ngách, thấy gì ngồ ngộ là tròn mắt hả miệng reo mừng như thể người ta trúng số hổng bằng. - Trời! mầy làm tao cảm động quá, mấy mươi năm rồi vẫn còn nhớ về tao như mới hôm qua. - Cái thằng biến thái! Cảm ơn cái con khỉ khô, tao hổng quen lối khách sáo đó nha mậy! mai mốt dzìa thì đi uống một bữa và quậy tưng cho đã đời.- Chắc chắn rồi Diệc Thần. Hai thằng cười nói rôm rả quên cả thế giới chung quanh, may là ngoài bãi xe không có người nên không gây khó chịu cho ai. Tám đang đã miệng nhưng liếc thấy tới lúc vô làm nên Tim nói tạm biệt Diệc Thần và hẹn nó tối về tám tiếp. Vừa bước vào văn phòng, thằng Keith nhìn mặt, phán:- Mầy nói chuyện với con ghệ Việt Nam hả? coi bộ vui quá vậy!- Hổng phải ghệ, thằng bạn thân. Nó hỏi tao có về quê ăn tết âm lịch hay không.- Mấy năm trước mầy khoe thành phố quê hương của mầy vào tết âm lịch vui lắm. Mầy còn lì xì mấy bao thơ đỏ cho tụi tao nữa, năm nay có không?- Ừ, tết vui lắm, còn lì xì hả? đợi đấy rồi sẽ biết! **Buổi chiều mùa đông Bắc Mỹ lạnh cắt da cứa thịt, cũng may trong chỗ làm hay nhà cửa đều giữ nhiệt độ ở mức trung bình nên cũng chẳng có vấn đề chi. Ngoài trời nước đóng băng hết ráo rồi, thời tiết lạng giá nhưng trong lòng Tim thì nóng dần lên theo nhịp tết cận kề. Mấy nay bình thường, không dưng hôm nay Diệc Thần điện thoại hỏi thăm khiến cho Tim dậy sóng lòng, thấy nhớ Sài Gòn, nỗi nhớ bùng lên nhất là
TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 79VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠIlúc sắp tết như thế này. Cuộc sống ở Sài Gòn quả là sướng thật, ăn chơi mát trời ông địa, miễn là có tiền và không đụng đến chuyện dân tình quốc sự, mặc kệ chuyên tự do – dân chủ - nhân quyền…Bên này thì ngày ngày đi cày, cuối tuần quanh quẩn trong nhà, lướt mạng xã hội, tợp lon Budweiser rồi coi phim con heo, tự xử…xem ra cũng buồn thật!Sài Gòn thì ngày nào cũng là ngày cuối tuần, đêm nào cũng la cà ngoài đường. Bạn bè ăn nhậu dàn trời, hứng lên thì dzô bar xả xú páp, lún luôn! Sài Gòn là vậy, nhớ là vậy, thương là vậy nhưng Tim không chịu nổi cái cách người ta ngồi trên đầu trên cổ của nó. Tức muốn chết vì cái cách người ta kêu Sài Gòn bằng cái tên tào lao chẳng ăn nhập gì vói nó. Tim vẫn mơ ước một ngày nào đó Sài Gòn được mọi người kêu bằng cái tên của nó. Mọi giấy tờ phải viết đúng cái tên của Sài Gòn. Sài Gòn cần tẩy rửa những ô uế nhiễm độc, lau chùi lại gương mặt vấy bẩn, dựng lập lại những gì đổ nát lụn bại…Sài Gòn phải là Sài Gòn của người Sài Gòn và những người yêu Sài Gòn. Vừa làm việc vừa miên man trong tâm tưởng, bởi vậy Tim không nghe thấy mấy thằng bạn làm chungchâm chọc mình, thậm chí nhiều lúc không nghe tụi nó kêu. Tâm trí Tim tự độc thoại một mình, suy nghĩ về cái sự sướng – khổ của những người Việt khi so sánh giữa bên này với bên kia. Điều đó thể hiện tâm lý của đám đông, mức độ văn hóa và nhận thức rất mắc cười. Với phần nhiều bọn họ chỉ cần ăn chơi, nhậu nhẹt và nói xàm là sướng. Về bển tha hồ nổ banh nhà lồng, khoe thân, khoe của rồi tự cho mình đẳng cấp cao hơn. Bọn họ về Sài Gòn nhưng kêu Sài Gòn bằng cái tên ấm ớ một cách hết sức vô cảm. Họ không biết rằng trong cái lồng vàng thì con chim chỉ hót một điệu, con vẹt chỉ nói được những gì chủ dạy. Họ không nhận thức được lồng vàng cũng chỉ là cái lồng huống chi là lồng sắt. Cái sướng của đám đông đồng hương khiến Tim không khỏi thấy xa lạ và càng chẳng biết bày tỏ cùng ai. Ở đâu cũng phải cày, tuy nhiên môi trường sống bên này nó khác, lối sống công nghiệp nề nếp không thể tùy hứng, sống bằng cảm tính như cư dân cố quận mình. Bởi vậy một số người cho bên này khổ là vậy. Họ không thấy được cái dài lâu, cái to lớn, cái giá trị của cuộc sống tự do, dân chủ. Con cái học hành đàng hoàng, không bị nhồi sọ hay tẩy não. Tuy chê là vậy nhưng chẳng có mấy ai chịu bỏ bên này để về bên ấy và người bên ấy thì lại sẵn sàng trả mọi giá để qua bên này, mắc cười làm sao! Dòng tư tưởng cứ tuôn trào như nước chảy, như ngựa chạy rông ngoài thảo nguyên, hết ý này lại xuất hiện ý tưởng khác. Tim đang ở giữa mọi người mà như thể đang thiền định một mình trong hang trên núi tuyết. Tim giật mình khi thằng Clint Wint vỗ vai:- Mầy đang tơ tưởng về cái mông buble butt của con Bokoo phải không?Mấy thằng bạn cà chớn cười và la hét ầm ĩ. Thằng Eddie chọt:- Vợ mầy biết là tiêu đời nha con!Lúc ấy con nhỏ Bokoo từ đâu đi đến, nó ôm lấy Tim từ phía sau, cười cười:- Whatever! I love you baby.Lãng ThanhẤt Lăng thành, 0226
TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 80VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠITẾT ĐOÀN VIÊNXuân về khói ấm mái nhà xưaBánh chưng xanh gói nghĩa tình vừaMâm cơm kính cẩn dâng tiên tổHương trầm quyện gió tiếng thoi đưa.Con cháu quây quần bên bếp lửaLời thăm cha mẹ ấm tim giàƠn sinh dưỡng, biển trời cao rộngTết về, hiếu đạo nở như hoa.Đường xuân áo mới người qua lạiTrai gái gặp nhau ánh mắt cườiCó duyên bén gió thành đôi lứaKết nghĩa trăm năm trọn một đời.Chúc nhau phúc lộc đầy năm thángCông thành danh toại vững non sôngTiền tài như nước xuân tuôn chảyGia đạo an vui, Tết mãi hồngTế Luân
TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 81VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠIAN LẠC VÔ ƯU NHỮNG NGÀY XUÂN ???????Sớm mai thức dậy sáng mùa Xuân Ngoài hiên lấp lánh nắng trong lànhKhông gian yên tịnh hơi sương lạnhGió xuân nhè nhẹ, lướt cây cành Buổi sáng mặt hồ đẫm hơi suongTrong tâm tôi nhớ về quê hươngNơi được dưỡng nuôi và sanh trưởngGia đình dạy dỗ trong yêu thương Công ơn Cha Mẹ vẫn khắc sâuCông ơn Tổ Quốc tiếp theo sauCông ơn Thầy Bạn tôi học hỏiCông ơn Tam bảo quá đậm màuHoa đào thắm tươi sân trước nởLung linh khoe sắc thắm nhụy hồngPhảng phất trong gió lạnh cuối ĐôngMuôn hoa đón Xuân về rực rỡ Bình mình tia nắng sớm long lanhTrạng nguyên hoa nở sớm trên cànhNhững giọt sương mai tan trên láLấp lánh sương rơi xuống đóa QuỳnhNgọc Lan gió thoảng nhẹ hương bayBướm vàng lả lướt trên cành câyChim khuyên quanh quẩn trên sân cỏTrăm hoa xinh đẹp nở quanh đây.
TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 82VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠIBầu trời cao xa mây trong xanhCụm mây lơ lửng trôi an lànhThoảng soi bóng mình trên hồ nướcThiên nhiên cảnh đẹp thật an bìnhMột ngày xuân mới đến thật nhanhChánh Kiến trong ta thấy điều lànhChánh Ngữ trong ta từng lời nóiTư Duy Chân Chánh trọn an bìnhThành tâm xin cầu chúc mọi người Môi ngày đều có nhiều niềm vuiĐời sống luôn an lành hạnh phúcMang tình thương yêu đến cho người./.Hoàng Thục Uyên 09/1/2026
TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 83VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠIBA BÀI THƠ TÌNH DÀNH CHO BA NGÀY TẾT.*mồng một.SINH NHẬT.Hơn nửa đời người, anh mới gặp em,Em mọng đỏ, của một thời trái chín,Mà anh, kẻ lãng du suốt đời,Cháy bỏng đôi môi, khát khao.Chẳng cần đâu, em phải trả lời,Trong tình yêu, ngôn ngữ thật vô ích,Đôi khi sự im lặng, lại nói lên nhiều nhất,Đôi khi sự im lặng, thật tuyệt vời.Đến với sinh nhật em,Anh mang theo trái tim rực lửa,Đốt cháy em, đốt cháy anh,Ôi cuộc hỏa thiêu, kỳ diệu quá.Nóng không em, ngọn lửa thật lớn lao,Hay anh dùng, chính máu của anh dập tắt,Cứu sống em, cứu sống anh,Hay chết đi, hóa thân làm một đời mới.Hay hóa thân, làm một đời khác,Để không còn phải nghe tiếng đời, nỉ non, phiền muộn,Để không còn phải chi li từng đồng bạc cắc lời, lỗ mỗi ngày,Để không còn, để không còn,Những suy nghĩ, tính toán, đến mụ người,Những gian dối, phỉnh nịnh, tới phát ghét,Thật dễ sợ, cho một đời bon chen,Anh yêu em biết mấy.
TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 84VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠINgày em ra đời, trái đất quay tròn,Tới hôm nay, anh đang quay quanh em,Trái đất nói, sẽ có ngày chóng mặt,Và anh nói, cũng có lúc như thế, biết đâu?Già rồi, anh không còn lãng mạn nữa đâu,Được cái, trái tim vẫn còn son trẻ,Nhịp đập bình thường, hơi thở bình thường,Nếu có tỏ tình yêu em, cũng không có gì loạng choạng.Không dưng gặp nhau, rồi mất ngủ,Không dưng gặp nhau, rồi làm thơ,Thưa cô nương, anh sợ cô rồi đó,Quà sinh nhật tặng cô, bài thơ này.*mồng hai.ANH HỨA.Anh hứa,Sẽ không tiêu của em một đồng xunào,Những đồng nhọc nhằn, chắt chiu, góp gom,Nhưng anh sẽ rộng rãi tiêu đời em,Như đời anh, anh cho em phóng tay thỏa thích.Anh hứa,Sẽ không cầm tay em bao giờ,Sợ chạm phải điều linh thiêng, kỳ diệu,Nhưng anh sẽ bóp nát trái tim của em,Vì anh nghĩ, anh có quyền làm như vậy.Anh hứa,Sẽ không chạm vào thịt da của em,Sợ tan biến, vỡ vụn, khói sương,
TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 85VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠINhưng anh sẽ dẫm nát cõi lòng em,Vì anh nghĩ, anh không thể làm khác được.Anh hứa,Sẽ nổi gió cho diều em lên cao,Cho tài năng, nhan sắc em lên cao,Nhưng hãy ở lại mặt đất cùng anh, nghe em,Trái tim nồng, hởi người yêu dấu.*mồng ba.EM CÓ BIẾT?Em có biết,Một sáng Xuân hồng, người đưa thư đi qua,Ném vào anh, một tin vui khủng khiếp,Mở trái tim ra, nhận lộc trời.Em có biết,Một trưa Hạ đỏ, ôm trong lòng,Anh nhâm nhi, từng chút, anh nhâm nhi,Từng chút, anh nhâm nhi, trái hạnh phúc.Em có biết,Một chiều Thu biếc, anh tham lam,Cầm lòng không đậu, ăn hết chỗ còn lại,Hóa khùng điên, anh hóa khùng điên, rồi chết.Em có biết,Một tối Đông xám, người ta chôn anh,Huyệt, là nơi trái tim em ngự tọa,Và nhờ thế, anh phục sinh, sống lại.lê mai lĩnh(thơ làm năm 72 tuổi, 2014)
TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 86VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠI
TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 87VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠI
TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 88VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠI
TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 89VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠIMùng Một Bính NgọMùng Một giữa trùng dươngGió tuyết trắng mênh mangBiển Âu còn băng giáLòng hướng về quê hươngNhớ cành mai trước ngõNhớ khói bếp quê nhàThịt đông cùng dưa hànhBánh tét thơm đậm đàSáng nay khoác áo đỏChúc Tết giữa đại dươngChúc người thương bên cạnhMột năm mới cát tườngNguyện nắng vàng trên sóngSoi ấm cả tâm hồnCầu quê hương sớm sángBình an khắp muôn phươngXin gửi lời thương nhớĐến gia đình, bạn hiềnChúc an vui, thịnh vượngPhúc lộc mãi triền miên...phamphanlangBắc Âu, Mùng Một TếtBính Ngọ 2026
TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 90VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠIEnglish versionFirst Day of Bính Ngọ 2026First dawn upon the sea,Snow winds drift endlesslyThe northern waters gleamMy heart sails home in dreamI miss the apricot bloomWarm kitchen's gentle plumeAspic and pickled shallotSticky rice cakes still hotThis morn in crimson dressedNew Year wishes expressedTo the one by my sideGood fortune be your guideMay golden sunlight riseLay warmth on seas and skiesMay homeland soon know peaceAnd all its sorrows ceaseThese tender thoughts I sendTo family, dearest friends:Joy, health the whole year throughAnd dreams that all come true.phamphanlangNorway, The First DayLunar New Year 2026 (02/17/2026)
TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 91VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠIHình sáng, trưa và chiều ngày Mùng Một Tết trên du thuyền Viking Vela tại vùng biển Na Uy, Bắc Âu.Pictures taken on the First Day of Lunar New Year 2026 on Viling Vela, in Norway.PhamphanlangNorway, The First DayLunar New Year 2026 (02/17/2026)
TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 92VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠIKHAI BÚT BÍNH NGỌKhai bút đầu năm viết mấy hàng,Gởi truyền qua net khắp nhân gian.Chúc mong thế giới đều an lạc,Dẹp bỏ Cờ Hồng, sống đãng quang.Quan cán nhỏ to thôi nhũng lạm,Thương nhau mặt đất hóa thiên đàng.Nữ nam chung sức lo toan nước,Dân tộc thịnh hưng sẽ rỡ ràng.Nhật Quang Phi Hồ(Sáng sớm mùng 1 tết Bính Ngọ 2026)THĂM NHAU NGÀY TẾTTết quê con cháu viếng ông bà,Nội ngoại đôi đàng dẫu bước xa.Tại Mỹ không hề qua lại viếng.Xe hơi dăm phút chẳng thăm qua.Văn phong mỹ tục không còn nữa,Tình nghĩa thân thương thiếu đậm đà.Lối sống cha ông đều bỏ cả,Tình người lạc lẽo chẳng chi ra.Nhật quang Phi Hồ(Ngày đầu Năm Bính Ngọ 2026)
TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 93VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠI Khai Bút Đầu Năm(Tết Âm Lịch)XướngGiao Thừa Bính Ngọ chúc quê xaCố thổ hương quan được thái hòaCúc Thọ vườn Xuân đơm kín nụĐào Mai ngày Tết trĩu đầy hoaTrang nghiêm bày lễ mời tiên tổLặng lẽ dâng hương vọng nước nhàKhói quyện bàn thờ mâm ngũ quảNhòa khung ảnh Mẹ cạnh kề ChaThanhSong ntkp (Tết Âm Lịch)CA. 17/02/2026
TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 94VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠINguyện Ước Đầu NămXướngĐầu Xuân Bính Ngọ ước bình yênLạc nghiệp an cư khắp mọi miềnGià lão thanh nhàn vui hạnh phúcTrẻ thơ liến thoắng hưởng hồn nhiênMừng toàn bằng hữu hưng danh tiếngChúc khắp thân nhân vượng bạc tiềnChiến sự không còn, ngưng giết chócMuôn nhà hởi dạ cảnh đoàn viênThanhSong ntkp (Mồng 1 Tết ÂL)CA. 17/02/2026 (Dương Lịch)Tết Nhớ Quê XưaXướngLy Rượu Mừng xưa vọng nẻo xaXuân sang rộn rã khắp muôn nhàHoa Đào nắng dọi bung xoè cánhVườn bưởi chim chuyền ríu rít caMẹ đã hoàn thành mâm cúng lễBa đang chăm chút buổi dâng tràNgày thơ áo mới mong tiền TếtNay đón Giao Thừa lặng lẽ taThanhSong ntkp (Mồng 1 Tết BN)CA. 17/02/2026 - Dương Lịch
TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 95VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠILời Nguyện Đầu NămHọa vầnQuá khứ qua rồi đến vị laiThanh nhàn tự tại khó bi aiTâm mài chẳng luận điều hơn thiệtTánh giũa không so sự kém tàiNgưỡng vọng anh hùng nơi tuẫn tiếtTiếc thương tử sĩ chốn tuyền đàiCầu xin thế sự ngừng chinh chiếnPhật Chúa vui lòng phán thiện taiThanhSong ntkpCA. 01/01/2026Mừng Xuân Mới(Tung Hoành Trục Khoán)Xuân về sắc nước trong xanh ngọcTết đến duyên người thắm đỏ sonXướngXuân chúc quê nhà bớt héo honVề thăm vườn ngoại vẫn mong cònSắc mây Châu Thới loang đồi quạnhNước ngọt Đồng Nai tẫm lúa nonTrong vắt tầng không làn khói tỏaXanh um liếp giậu lối đê mònNgọc châu miệng thốt lời e ấpTết đến duyên người thắm đỏ sonThanhSong ntkpCA. 10/02/2026
TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 96VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠIXuân Mộng Mơ(Tung Hoành Trục Khoán)Xuân mơ an lạc niềm vui khởiTết mộng bình yên hạnh phúc trànXướngXuân trải thiều quang rực núi ngànMơ quê nhà giảm thiểu lầm thanAn cư thoát khỏi mùa giông dậpLạc nghiệp không vương lúc bão cànNiềm ước mong thăm cùng tổ quốcVui chờ đợi viếng khắp giang sanKhởi hành rong ruổi đường thiên lýTết mộng bình yên hạnh phúc trànThanhSong ntkpCA. 10/01/2026
TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 97VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠIXuân Tha PhươngXướng (Nhị thủ)Quê người dịp Tết nhớ mênh môngHuệ, Cúc, Đào, Mai, Vạn Thọ, HồngGói bánh dì lau tàu chuối hộtLàm nem ngoại hái lá cây vôngHương hoa bưởi trắng chan chè ngọtVại nếp than đen cất rượu nồngChuẩn bị Giao Thừa châm pháo nổĐi chùa khẩn Phật ước hanh thông-/-Cố thổ ngàn trùng cách biển ĐôngCháu con Lạc Việt giống Tiên RồngNhìn Mai búp nõn bâng khuâng nhớNgắm Thọ hoa vàng khắc khoải trôngBầu rượu mâm cơm hương bát ngátĐèn nhang ngũ quả sắc tươi hồngTha hương tháng Chạp buồn hiu hắtNgóng nhạn chân trời vọng núi sôngThanhSong ntkp (2026)CA. 11/02 (Bính Ngọ-ÂL)Tết Nay Nhớ Tết XưaXướngChuẩn bị mừng Xuân vất vả nầyRằm Mai tuốt lá cũng vài câyGìn lòng chăm chút e Cha quởGiữ trí lo toan ngại Mẹ rầyHương khói bàn thờ đừng để vợiMâm cơm rượu thịt phải đơm đầyNgày xưa phụ bếp cùng chưng dọnNay chỉ thân mình tất bật đâyThanhSong ntkp
TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 98VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠITết Nhà VănXướng (1936)Tết mới qua đi, Tết lại vềNghe người nói Tết, khiến mình ghêBếp không, pháo láo ngoài sân nổBụng trống, thơ điên trước cửa đềSay gượng chén chè mua thú mướnNhồi thêm đầu óc viết bài thuêTết như thế hử? Âu đừng Tết!Bốn bể năm châu nợ bốn bềSào-Nam Phan Bội ChâuTết Nhà NghèoCẩn họaTàn Đông Xuân chuẩn bị quay vềSắp đến Giao Thừa áo não ghêQuạnh vắng bàn thờ không liễn viếtĐìu hiu cửa nẻo chẳng thơ đềCon chờ áo mới cha cày mướnBà đợi chè tươi cháu cấy thuêChỉ cội mai vàng phong bánh TếtMái tranh ấm giữa gió tư bềThanh Song ntkp
TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 99VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠITết Nầy(Ngũ Độ Thanh)HọaChẳng mộng mà Xuân vẫn cứ vềĐào Mai ửng nụ lá còn hoeLàn mây trắng bạc tô màu nhũRuộng lúa nâu vàng vẽ cảnh quêDọc bến chòi tranh nằm giữa trảngNgang bờ đụn cỏ nép gần khêNhìn đôi liễn đỏ vương màng nhệnCảnh Tết chùi lau cũng bộn bềThanhSong KimPhúHết Tết Qua MùngXướngMai Tết Mùng qua héo rụng chồiNeo đơn quạnh quẽ một mình thôiBần thần dọn dẹp trà hoa quảUể oải chùi lau bát đĩa nồiBạn hữu thăm đành chăm chút máThân nhân viếng phải vẽ vời môiNiềm vui tựa bóng câu ngoài cửaThấy thức ăn dư ngán ngẩm rồiThanhSong KimPhú
TAM CÁ NGUYỆT SAN KỲ I - NĂM 2026 100VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠITiễn Ất Tỵ Đón Bính Ngọ(Thơ Luật trắc, Vần trắc)XướngCuối tháng cùng nhau đưa Ất TỵChào năm Bính Ngọ mừng hoan hỷXuân về sắc mặt rạng trân châuTết đến hình dong ngời phỉ thúyKính chúc bình an đủ nhiệm mầuCầu mong hạnh phúc đầy chung thủyThân bằng quyến thuộc dứt lo âuLạc nghiệp gia đình con cháu quýThanhSong ntkpCA. 12/02/2026Nhớ Xuân Của LínhXướngXuân thương cố thổ dặm ngàn xaTết vọng làng xưa bóng nguyệt tàCâu Chuyện Đầu Năm ngày đợi dứtLâu Đài Tình Ái tháng trông quaChuyến Đi Về Sáng mơ bình dịVọng Gác Đêm Sương mộng thái hòaMây Trắng Biên Thùy anh nhớ ngoạiNgười em dại ngóng áo thêu hoaThanhSong ntkpCA. 12/02/2026