Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN 51MÙA THU CHẾTChiếc lá cuối cùng rơi trên thảm cỏMùa THU ra đi rời bỏ trần gianNhân thế chôn THU xuống mồ dĩ vãngCây cỏ tiếc thương chít giải khăn tang.Mùa THU Chết để lại nhiều thương nhớThi nhân làm thơ kể nỗi nhớ thươngTiếng chuông nhà thờ ngân vang tận phốTiễn đưa hồn THU lên cõi Thiên đường.Đông đến thay THU, tiết trời khắc nghiệtVạn vật mất THU càng tiếc càng thươngTHU đã ra đi, không còn trở lại.Khách tha hương vẫn mãi mãi đợi chờ.Hoa Đô, cuối Thu 2020Lão Mã Sơn
Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN 52Tâm Sự Với ThuBao năm trước tôi nôn nao chờ đợiMùa Thu về để tạo hứng làm thơNay tôi đón Thu một cách hững hờKhông phải vì tôi thay lòng đổi dạ.Mà vì Thu sẽ vô tình khơi lạiCho tôi nỗi buồn tử biệt sanh lyMột đứa con tôi vừa mới ra điVề với cát bụi, vào mùa Thu trước (*)Kể từ đây cho đến mãi ngàn sau.Mùa Thu về sẽ khơi lại nỗi đau.(*)2019 Con trai đã ra điHoa Đô, Thu 2020Trần Gò Công/Lão Mã Sơn
Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN 53Mùa Thu Và Lữ KháchSương lam mờ mịt cuối chân mâyMột mùa Thu nữa sắp về đâyGieo nỗi nhớ lòng người chiến bạiNhớ mùa Thu quê ngoại ngày nào.Nhìn lá vàng bay theo gió cuốnKhách lữ hành lòng thắm thía buồnGẫm phận mình khác chi chiếc láSống lang thang xa cách quê hương.Tháng năm dài mỏi mòn mơ ướcMột ngày nào dứt kiếp tha phươngĐêm trăn trở băn khoăn tự hỏiMùa Thu nào về lại cố hương?Trần Gò Công/Lão Mã Sơn
Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN 54MÙA THU CHẾTChiếc lá cuối cùng rơi trên thảm cỏMùa THU ra đi rời bỏ trần gianNhân thế chôn THU xuống mồ Dĩ VãngCây cỏ tiếc thương chít giải khăn tang.Mùa thu chết để lại nhiều thương nhớThi nhân làm thơ kể nỗi nhớ thươngTiếng chuông nhà thờ ngân vang tận phốTiễn đưa hồn THU lên cõi Thiên đường.Đông đến thay THU, tiết trời khắc nghiệtVạn vật mất THU càng tiếc càng thươngTHU đã ra đi, không còn trở lại.Khách tha hương vẫn mãi mãi đợi chờ.Hoa Đô, cuối Thu 2020Lão Mã Sơn
Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN 55THU NHỚHè vừa tắt nắng, Thu đến đây rồiTựa bên song cửa, nhìn lá Thu rơiChợt nghe lòng mình nhớ người năm cũHai ta mất nhau mấy chục Thu rồiQuê Mẹ Thu về, Em có nhớ tôi?Anh đang ở phương nào, Anh yêu ơi?Nhìn chiếc lá vàng bay theo gió cuốngEm thương Anh lạc lõng giữa chợ đời.Mỗi độ mùa Thu về trên quê MẹEm nhớ Anh nhiều, nhiếu lắm Anh ơi!Mỗi độ THU sang, quê nhà, đất kháchCó hai bạn lòng gởi NHỚ cho nhau.Hoa Đô, 01-10-2020Trần Gò Công- Lão Mã Sơn
Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN 56Thu Nhớ Người Đã Khuất Đang ở nơi nào Em có hay?Một mùa Thu nữa đã về đâyThu trước Em còn xem lá đổEm đi chẳng đợi đến Thu nầy.Chiều Thu chạnh nhớ người đã khuấtBuồn dâng lên mắt, mắt cay cayNhìn chiếc lá vàng bay theo gióNhớ người khuất bóng cuối chân mây.Nhiều đêm nghe tiếng mưa trên láNgỡ bước chân Em trở về đâyTĩnh giấc, Anh nhìn qua song cửaNgoài kia chỉ có gió lay cây.Hơn nửa đường đời ta chung bướcNay Anh cô độc tháng, Năm dàiQuãng đường cò lại, Anh một bóngVui buồn san sẽ biết cùng ai.Thu nầy Anh nhớ Em Thu trướcThắp nén hương trầm khói quyện bayAnh gởi nhớ thương vào hương khóiĐang ở nơi nào Em có hay?Lão Mã Sơn
Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN 57MÙA THU VÀ LỮ KHÁCHSương lam mờ mịt cuối chân mâyMột mùa Thu nữa sắp về đâyGieo nỗi nhớ lòng người chiến bạiNhớ mùa Thu quê ngoại ngày nào.Nhìn lá vàng bay theo gió cuốnKhách lữ hành lòng thắm thía buồnGẫm phận mình khác chi chiếc láSống lang thang xa cách quê hương.Tháng năm dài mỏi mòn mơ ướcMột ngày nào dứt kiếp tha phươngĐêm trăn trở băn khoăn tự hỏiMùa Thu nào (ta) về lại cố hương?Trần Gò Công/Lão Mã Sơn
Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN 58THU 2020Nắng Hạ tàn, hoa Cúc vàng chớm nởMùa THU sang, mùa của nhà thơTHU tạo hứng cho thi nhân sáng tácTHU cũng là mùa tuổi trẻ mộng mơ.Với lữ khách, THU là mùa buồn, nhớNhớ nước, nhớ nhà, buồn cảnh tha phươngMỗi độ đón THU sang trên đất kháchNghe lòng nhớ về THU của cố hương.Hoa Đô, Thu 2020Công Trần/Lão Mã SơnĐÂU PHẢI TẠI THUThu nào cũng giống Thu nào thôiNào có Thu buồn, với Thu VuiBuồn vui tùy thuộc vào hoàn cảnhCủa khách đón Thu bước vào đời.Hoa Đô, 19-9- 2020Trần Công/Lão Mã Sơn
Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN 59ĐÊM CHÚA GIÁNG SINHTôi là người ngoại đạo, nhưng khi tôiNhìn cây Thánh giá trên nóc Thánh đườngNghe từ nhà thờ giục giã tiếng chuôngTôi tin rằng trên trời cao có Chúa.Tôi ước mong sao trên cao Chúa thấyDưới trần gian nhơn loại gặp nguy nànBịnh dịch Corona đang thế lan trànChưa tìm được thuốc tim ngừa ngăn chận.Tôi quỳ gối, chắp hai tay cầu nguyệnChúa ra tay dùng thần lực, thiên oaiTiêu diệt tân gốc vi trùng CovidĐể cứu nguy cho nhơn loại, chúng sanh.A men!Hoa Đô, Mùa Giáng sinh 2020Lão Mã Sơn
Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN 60CHUYỆN HAI CON SÓC ĐÓIThu vừa sang, gió lạnh lướt ngoài songTựa cửa nhìn lá úa rớt trên sânTôi chợt thấy cặp sóc màu nâu sậm Hai sóc đáng thương chắc là đói lắmCon bới, con đào để tìm thực phẩmBỗng một con hai tay cầm tai nấmXé làm đôi chia xẻ với bạn lòng.Thấy cảnh đôi Sóc, lòng tôi xúc độngVội mang giày, mặc áo ấm ra sânMang mấy mẩu bánh giúp cho đôi sóc Tôi ném bánh trên sân, gần cặp sócNấp sau thân cây, không làm chúng sợThấy bánh, hai sóc vô cùng mừng rỡ.Đứng trên hai chân, quan sát chung quanhKhông thấy người, hai sóc an tâmCùng chạy đến tha bánh về tổ ấm.Ngày hôm ấy, tôi nghe lòng vui lắmVì mình đã làm cho kẻ khác vui.Trần Gò Công/Lão Mã Sơn.TB.-Hiện nay những món ăn thừa, mà tôi nghĩ rằng con sóc thích, thay vì bỏ vào thùng rác, tôi cất vào tủ lạnh. Mỗi sáng nhơn khi đi bộ để vận động, tôi phân phát cho đám sóc. Đôi khi cỏ ướt làm cho tôi suýt té, mà tôi vẫn thấy vui, vì tôi nghĩ đến sư vui mừng của đám sóc khi gặp mồi.
Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN 61Buồn Tàn XuânHè đã về đây, Xuân tàn rồi!Vạn vật yêu Xuân dạ bồi hồiBãi cỏ xanh ngã màu vàng úaHoa Anh Đào rơi rụng tả tơiGió cuốn cánh hoa trên phố vắngĐưa tiễn Xuân đi một quãng đườngĐôi ngã chia tay sầu ly biệtHoa ở Xuân đi cảnh đoạn trườngBóng Xuân dần khuất vào dĩ vãngĐể buồn để nhớ khách tha hương.Hoa Đô, Cuối Xuân 2020Trần Gò Công/Lão Mã Sơn
Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN 62
Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN 63
Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN 64NỖI BUỒN THÁNG TƯNỗi buồn xa xứ tưởng nguôi ngoaiNgờ đâu trở lại Tháng Tư nầyBuồn vì thân phận người chiến bạiBỏ quê hương, hải ngoại dung thânChưa biết ngày trở về cố quốc.Tuổi đời nay đang đến cuối đườngBuồn cho ngày giã từ trần thếThân xác thành cát bụi tha hương.Hoa Đô, tháng Tư, 2022Trần Công/Lão Mã Sơn
Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN 65
Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN 66
Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN 67
Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN 68
Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN 69
Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN 70Mùa Thu Chết Chiếc lá cuối cùng rơi trên thảm cỏMùa Thu ra đi vĩnh biệt trần giangNhân thế chôn Thu xuống mồ dĩ vãngCây cỏ tiếc thương chích dãi khăn tang.Mùa Thu Chết để lại nhiều thương nhớThi nhân làm thơ kễ nỗi nhớ thươngTiếng chuông nhà thờ ngân vang tận phốTiễn đưa hồn Thu lên cõi Thiên đường.Đông đến thay Thu, tiếc trời nghiệt ngãVạn vật mất Thu càng tiếc càng thươngThu đã ra đi, không còn trở lạiKhách tha hương vẫn mãi mãi đợi chờ.Hoa Đô, cuối Thu 2020.Lão Mã Sơn
Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN 71Chớm ThuNắng Hạ chưa tàn đã Chớm ThuVe sầu về lại dưới hang sâuHè chầm chậm bước vào dĩ vãngHoa Cúc vàng chờ đón Thu sang.Nhìn lá vàng bay theo gió cuốnKhách tha hương chạnh thấy nỗi buồnGẫm phận mình khác chi chiếc láSống lang thang, xa cách quê hương.Tháng năm dài đợi chờ mòn mỏiMột ngày nào dứt kiếp tha phươngĐêm không ngủ, băn khoăn tự hỏi:\"Mùa Thu nào (sẽ) thấy lại cố hương?\"Trần Gò Công/Lão Mã Sơn
Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN 72CHỚM THU 2020Lá đổi màu, vạt nắng Hè bớt nóngBáo tin mùa Thu sắp đến nay maiNhớ đứa con mất mùa Thu năm trước (2019)Nghe lòng buồn, tôi buông tiếng thở dài.Nỗi tiếc thương con vừa mới nguôi ngoaiMùa Thu nầy sẽ vô tình khơi lạiThảm cảnh tre già mà khóc măng non.Lấy chiếc cell phone bấm số gọi conNghe lại tiếng con nói trong máy nhắnNước mắt tuôn rơi giọt dài, giọt ngắnTiếng nói còn đây, con đã mất rồi.Nỗi buồn nào bằng sanh ly, tử biệtCầu đoạn trường ai có qua mới biếtNỗi đau nào bằng phụ tử chia phôi!Hoa Đô, chớm Thu 2020Trần Gò Công/Lão Mã Sơn
Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN 73CÂY PHƯỢNG VỸ TÔI THƯƠNGĐêm hăm tám Tháng Tư tôi cắm trạiSáng sớm hôm sau đứng tựa cửa songNhìn cảnh mưa rơi lác đác ngoài sânGiọt mưa rơi từ cành cây hoa PhượngNhư lệ khóc người sắp mất quê hương.Cành lá Phượng lao xao theo cơn gióNhư vẫy vẫy tay tiễn bạn lên đườngChiều cùng ngày, tôi rời bỏ quê hươngTừ đó, tôi và Phượng phương trời xa cách.Bốn mươi năm nương thân đất kháchTháng Tư về, nhớ cây Phượng năm xưaTiễn đưa tôi một buổi sáng trời mưa.Mong ngày nào quê hương không công phỉTôi sẽ thăm cây Phượng Vỹ tôi thương.Trần Gò Công/Lão Mã Sơn
Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN 74CHÚ SAM BẬT KHÓCNước loạn, khổ tâm, chú Sam bật khóc!Hoa Kỳ hết thời, đến hồi xuống dốcDân tộc chia rẽ đảng phái, màu daCảnh sát Chauvin là người Mỹ trắngChẹn cổ chết tên tội phạm Mỹ đenBà Pelosi, cùng Joe BidenQuỳ gối vinh danh tên Floyd bất hảo.Hành động gây nên một cơn giông bãoNgười Mỹ da màu ào ào nổi dậyThành lập phong trào “Black Lives Matter”Tượng Washington, Columbus, không chừaTròng giây vào cổ, kéo nhào xuống đất.Đập phá cửa hàng, xông vào cướp bócBắn chết Cảnh sát bảo vệ người dân.Giẫm đạp, xé toan, đốt cờ Tổ quốc.Nước loạn, khổ tâm, Chú Sam bật khóc!Trần Gò Công/Lão Mã Sơn
Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN 75 Mưa Đêm Xứ Lạ Hoa Đô mưa tầm tã Một góc trời trắng xóa Sấm sét nổ xa xa Vạn vật bóng nhạt nhòa. Đêm về khuya vắng lặng không một bóng người qua Đứng tựa bên song cửa Đếm từng giọt mưa sa. Mưa rơi trên phố vắng Mưa rớt trên mái nhà Trông mưa đêm xứ lạ Nhớ mưa ở quê nhà. Lòng lữ khách xót xa Bâng khuâng buồn nhớ nước Nhìn mưa đêm xứ lạ Ray rứt nỗi nhớ nhà. Hoa Đô, một đêm mưa. Trần Công/Lão Mã Sơn
Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN 76BỮA CƠM NHỚ ĐỜIMột chiều nhìn mưa rơi ngoài song cửaNhớ lại đời tôi hồi thuở xa xưa:Thời chống thực dân, tôi hăng say lắmLà công chức, cuộc đời đang yên ấmHưởng ứng phong trào kháng chiến đuổi TâyBỏ sở đang làm, ra bưng chống PhápBị công an Tây bắt tại Mỹ Tho.Ba tháng giam, không có một bữa noNgày được thả, không một xu dính túiMột người bạn cùng mãn tù hôm đóNhà anh ở gần thành phố Mỹ ThoAnh mời tôi đến nhà anh nghỉ đỡ.Thân mẫu anh đón tiếp tôi niềm nởBà cho tôi ăn một bữa cơm chiềuDưa cải chua, và cá bống kho tiêuTôi thưởng thức như cao lương, mỹ vị.Lúc hưng thời, bò, heo chẳng là chiKhi thất vận, cá bống kho, dưa cảiTrên bảy mươi năm tôi còn nhớ mãiBữa Cơm nhớ đời, trong lúc sa cơ.Trần Gò Công/Lão Mã Sơn
Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN 77NHỚ BẠN NGÀY XƯAMột chiều Hoa Đô mưa rơi lác đácGác trọ quê người, bên cốc rượu vangNhìn đáy cốc tôi tìm về dĩ vãngNhớ chuyện ngày xưa thời ở quê nhà.Trong mấy mươi Năm phục vụ quốc giaTôi luân lạc khắp nẽo đường đất nước:Từ Hậu giang lên đến miền Sơn cướcĐà Lạt, Bình Dương, Bà Rịa, VũngTàu.Gia Định, Sài Gòn, Komtum, Quảng Ngãi.Ngày rời Quảng Ngãi về lại Sài ThànhHai bạn tiễn tôi vô cùng cảm độngĐứng trên tàu, tôi ngậm ngùi từ giãDưới sân Ga, bạn bịn rịn tiễn đưa.Hai cuộc tiễn đưa tôi còn nhớ mãi:1 – Ngày tôi từ Bà Rịa đổi đi Quảng NgãiMột phái đoàn công chức và thương giaĐưa tôi tới ranh Bà Rịa-Biên HòaCùng chia tay nhau, ngậm ngùi tạm biệt.2 -Quảng Ngãi nghèo, đất cày lên sỏi đáPhong cảnh hữu tình, núi Bút, sông Trà.Nơi tình người rất thấm thiết đậm đàTôi kết giao hai bạn hiền tri kỷ:Giáo sư Hà Như Hy, người chung thủyTrịnh Tiếu, một sĩ quan trẻ hiền lành.
Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN 78Sau ngày quê hương tàn cơn khói lửaBạn ngày xưa, nay không còn ai nữaNơi xứ người những buỗi chiều mưaTôi chợt nghe lòng nhớ bạn ngày xưa.Hoa Đô, một chiều mưaTrần Gò Công/Lão Mã Sơn
Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN 79TỔ QUỐC SUY VONGCảm thương dân Việt của ngày naySống trong địa ngục nước Việt nầyCó miệng như câm, không dám nóiViệt cộng ác ôn gấp bội Tây.Tham quan cướp đất, dân khiếu kiệnCông an, du đãng tỏa vòng vâyNhững ai yêu nước mà trông thấyTổ Quốc Suy Vong cũng châu mày.Lão Mã Sơn Tạ Ơn Tạ ơn Mẹ Cha, sanh dưỡng công laoTạ ơn Thầy, công mở mang trí tuệ.Tạ ơn quê hương tất đất, công rau.Tạ ơn nhà nông tạo ra cơm gạoTạ ơn ân nhân làm ra quần áoTạ ơn Đời giúp tôi sống yên thânTạ ơn những ai sẽ lo tang lễNgày tôi ra đi bỏ cõi dương trầnHoa Đô, 25-11-2020.Lão Mã Sơn
Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN 80
Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN 81
Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN 82Nỗi Buồn Cô ĐơnAi có ở một mình trên gác trọNgày ngày giam mình trong gian phòng nhỏNhư người lạc vào cùng cốc, thâm sơnMới cảm thông tâm trạng kẻ cô đơn.Sáng nhìn bình minh bên ngoài song cửaChiều ngắm hoàng hôn xuống cuối chân mâyMuốn chuyện trò, biết nói với ai đây?Đêm lên đèn, thấy bóng mình trên vách.Thế giới bên ngoài với mình xa cáchLòng cứ ước mơ có khách đến thămNhưng ngày qua ngày, suốt tháng, quanh nămChỉ môt mình trong gian phòng cô quạnh.Giữa ngày Hè cảm nghe hồn giá lạnhĐêm từng đêm, gối chiếc với chăn đơnĐêm trăn trở thấy buồn cho hoàn cảnhNghe nỗi cô đơn nhẹ rót vào hồn.Lão Mã Sơn
Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN 83Mối Tình Đầu Dang DỡMỗi độ Hè về, thấy hoa Phượng trổ.Tôi nhớ đến Mối Tình Đầu Dang DởThuở tuổi mười ba, cấp sách đến trường.Trong cùng xóm có một cô gái trẻTôi và nàng đi học bước chung đườngNhưng cả hai xem nhau như xa lạRụt rè, e thẹn, lứa tuổi mười ba.Một buổi tan trường, trời mưa tầm tãNàng không mang dù, ước cả tóc taiTôi đánh bạo mời nàng cùng chia sẻChung một dù tôi cầm sẳn trên tay.Thoạt đầu nàng còn rụt rè e ngạiNhưng đường còn dài, mưa hoài không tạnhCuối cùng nàng bẽn lẽn nhận lời mời.Từ dạo đó, chúng tôi thành đôi bạnChia sẻ cho nhau những chuyện vui buồnTừ tình bạn, hoa tình yêu chớm nởHai đứa chúng tôi một bước không rời.Sau ba năm, chúng tôi xong Tiểu họcTôi rời quê, tiếp tục chuyện sử kinhNàng bị Me Cha bắt nàng thôi họcĐể ở nhà học gia chánh, nữ côngTôi và nàng xa nhau từ dạo đó.Chỉ được gặp nhau vào mùa hoa PhượngTrong dịp nghỉ Hè, hai tháng bãi trường.
Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN 84Nàng hẹn chờ tôi đến ngày thành đạtXin Mẹ, Cha cho hai đứa nên duyên.Bỗng đời nàng bị giông tố nổi lên.Cha Mẹ gả nàng cho con người bạn.Nàng xin Cha Mẹ chờ vài năm nữaNhưng Cha Mẹ nàng, tính tình rất khóCha Mẹ đặt đâu thì con ngồi đó.Nàng phải đành bất hiếu với Mẹ ChaThu xếp hành trang, rời bỏ quê nhàLánh thế tục, nương thân vào cửa Phật.Mượn kệ kinh để quên chuyện yêu đương.Được tin nầy, tôi xúc động cảm thươngTìm thăm người yêu xuất gia đầu Phật.Nàng tiếp tôi trong y phục nâu sòngNàng trong sân chùa, tôi ngoài cửa cổngNàng xưng bần ni, gọi tôi bằng thí chủNhưng mắt nàng hai giòng lệ tuôn rơiNhìn nàng gầy gò, tan nát lòng tôi.Tôi xin nàng hãy quay về thế tục.Nhưng nàng quyết tâm một mực chối từNàng khuyên tôi hãy cố gắng quên nhauTôi ra về, ôm theo một nỗi đauNàng lau mắt trở vào chùa quét lá.Một thời gian sau nàng lâm trọng bịnhNàng gọi tên tôi trong lúc hôn mêRồi vĩnh viễn bước lên tàu thiên cổ.Tiếng chuông chùa ngân xa ra tận phốĐưa tiễn hồn nàng vào cõi hư vôMang theo mình Mối Tình Đầu Dang Dở.Được hung tin, tôi tìm thăm phần mộThắp một nén hương, khóc người bạc số.Nơi đất khách, vào mùa hoa Phương trổ.Tôi nhớ đến Mối Tình Đầu Dang DởLòng bâng khuâng buồn, thương nhớ người xưa.Hoa Đô, Mùa Hoa Phượng.Trần Gò Công/Lão Mã Sơn
Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN 85Thu NhớHè vừa tắt nắng, Thu đến đây rồiTựa bên song cửa, nhìn lá Thu rơiChợt nghe lòng mình nhớ người năm cũHai ta mất nhau mấy chục Thu rồiQuê Mẹ Thu về, Em có nhớ tôi?Anh đang ở phương nào, Anh yêu ơi?Nhìn chiếc lá vàng bay theo gió cuốnEm thương Anh lạc lõng giữa chợ đời.Mỗi độ mùa Thu về trên quê MẹEm nhớ Anh nhiều, nhiều lắm Anh ơi!Mỗi độ Thu sang, quê nhà, đất kháchCó hai bạn lòng gởi Nhớ cho nhau.Hoa Đô, 01-10-2020.Lão Mã Sơn
Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN 86
Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN 87 NGÀY QUỐC HẬNBa Mươi tháng Tư, đại tang Tổ quốcTang tóc quê hương, tang tóc muôn dânCộng sản Đệ Tam Quốc Tế vô thầnNga, Tàu, và lũ ác ôn Việt cộngPhát động chiến tranh tàn phá quê hương.Người dân Miền Nam khốn khổ khôn lườngHàng triệu triệu người vượt biên bỏ nướcChết trong rừng sâu, chết trôi ngoài biểnChết trong trại tù rừng núi cao nguyênMối hận nầy muôn kiếp không quên.Ba mươi, Tháng Tư là ngày Quốc hậnKhông bao giờ nguôi trong trí người dân.Hởi đồng bào hãy vùng lên diệt CộngCứu quê hương, Tổ quốc sẽ tri ơn. Hoa Đô, 30-4-2020Trần Gò Công/Lão Mã Sơn
Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN 88
Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN 89Thu Tha HươngLại một mùa Thu đến đây rồiSương Thu hiu hắt lá vàng rơiGió Thu lành lạnh lay cành láMột mảnh trăng Thu tận cuối trời.Thu đến, Thu đi, Thu lại đếnQuê hương bỏ lại mấy Thu rồiMong một mùa Thu về quê cũGiấc mộng hồi hương mãi xa xôi.Chiều Thu chạnh nhớ về quê MẹThẫn thờ nhìn chiếc lá Thu rơiThương chiếc lá vàng bay theo gióTha hương buồn lắm lá vàng ơiHoa đô, một chiều ThuTrần Gò Công/Lão Mã Sơn.
Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN 90GỞI NGƯỜI TÌNH CŨLá thắm đề thơ gởi người tình cũThả bức thơ xuống Thái Bình DươngCho thủy triều đưa vào bờ quê MẹĐể tôi thăm người tình cũ tôi thương.Ngày chia tay hai ta còn xanh tócNay hai mái đầu đã trắng như hoaKẻ ra đi thương nhớ người ở lạiNgười bạn tình xưa có nhớ kẻ đi xa?29-12-2020Lão Mã Sơn
Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN 91THƠ GỞI BẠNMùa lễ TẠ ƠN, viết thơ gởi BạnXin nhận nơi tôi hai tiếng TẠ ƠN.Dù không gặp mặt, hàn huyên trên mạngCũng đã giúp tôi đỡ thấy cô đơn. Cuộc đổi đời làm đời tôi thay đổi Cửa rông nhà cao bỏ lại bên nhà Lìa xa quê hương, lưu vong xứ lạ Sống một mình trên gác trọ Nhà GiàNhờ máy vi tính trung gian tìm bạnTôi đươc quen nhiều thân hữu Văn- ThơTây Âu, Úc Châu, và Gia Nã Đại.Tôi vui mừng đã đạt được ước mơ. Tôi vừa mới được vào nhà Văn BútCó thêm trên sáu chục bạn Văn- ThơMột lần nữa xin TẠ ƠN quý bạnĐã giúp đời tôi đỡ thấy bơ vơ. Trước khi gác bút, Tôi xin chúc bạn: “Một Lễ TẠ ƠN hạnh phúc, bình an.” Trần Gò Công/ Lão Mã Sơn Hoa Đô, mùa Lễ Tạ Ơn 2020
Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN 92Anh Sáu khổSáng nay đi chợ ghé tiệm TàuGặp anh Sáu Khổ, từng quen nhauTrông anh xơ xác như mền ráchĐầu tóc chơm bơm, mặt đầy râuBước đi thất thểu như xác chếtAi nhìn anh ấy, cũng phát rầu.Tay bắt, mặt mừng, tôi vào chuyệnHỏi thăm gia đạo ảnh đôi câuẢnh than: “Đời Tớ bi quan lắmNợ nần, thất nghiệp đã từ lâuBầy con chục đứa đang nheo nhócNuôi ăn, nuôi mặc chúng, tiền đâu?Bà xã ghen tương, đòi ly dịBà bé (vợ hai) ốm đau, sắp đập bầu!Đời Tớ đang đi vào ngõ hẹpKhông biết rồi đây sẽ về đâu?Vì mang tên “KHỔ”, nên Tớ khổMới biết cái tên rất nhiệm mầu.Nếu được Bố đặt tên là “SƯỚNG”Thì Tớ đâu khổ quá như vầy”Hoa Đô, 20-11-2020.Lão Mã Sơn
Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN 93
Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN 94
Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN 95CHIÊU QUÂN CỐNG HỒXa xăm bên sông là quê hươngChân mây sương pha là yêu đươngHy sinh đời thiếp cho đất nướcMỗi bước chân đi, mấy đoạn trường. Sông ơi đưa ta hòa Phiên Vương Mi đưa ta sang bờ đau thương Ra đi lòng thiếp tan nát lòngVĩnh biệt quê hương lệ lưng tròngTạo hóa xuôi chi cuộc biển dâuMột bước xa quê vạn nỗi đauTừ giã song đường con rơi lệTiễn con, Cha Mẹ rớt giọt sầu Ba lạy nầy kính dâng Phụ Mẩu Con đáp đền nghĩa nặng, ơn sâuBái biệt Quân Vương, Chàng ở lại.Sang Hồ phận Thiếp biết về đâu?Trần Gò Công/Lão Mã Sơn
Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN 96 HỚN VƯƠNG TIỄN CHIÊU QUÂNChiêu Quân ơi hỡi, Chiêu Quân ơi!Giờ vĩnh biệt nhau đã điểm rồiKhanh và Trẫm, kẻ Hồi người HớnNgười nơi góc biển, kẻ chân trời Đem thân nhi nữ Khanh cứu nước Ơn Khanh nước Hớn nhớ muôn đời Trẫm hân mình bất tài kém đức Khiến hai ta chịu cảnh chia phôi.Một Quân Vương chưa từng biết khóc Nhìn Khanh đi, lệ Trẫm đầy vơi Ái Khanh có thấu chăng lòng Trẫm Mất Khanh, Trẫm mất cả cuộc đời Trống thúc hối, thuyền rồng chờ đợi Thôi, Khanh đi, đừng quay nhìn lại Mong Khanh sớm quên hình bóng Trẫm Sang Hồ, Khanh bảo trọng lấy thân.Trần Gò Công/Lão Mã Sơn.
Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN 97Kính mời quý vị thưởng thức Thơ Lịch SửThứ phi Phi Yến và Hoàng Tử Cảicủathi sĩ Lão Mã SơnTHỨ PHI PHI YẾN VÀ HOÀNG TỬ CẢI(1)Trông Rau Răm nhớ chuyện xưa tích cũHồi đời nhà Nguyễn nước Việt Nam taCâu chuyện xảy ra mấy trăm năm trước:“Một cô gái nghèo ở Quận Hội AnLái đò ngang sớm hôm đưa rước kháchNàng tuy nghèo nhưng mặn mà nhan sắcKhông kém chi những gái ở Thị ThànhMột ngày tốt trời, ông Hoàng Nguyễn ÁnhQuá bộ vân du, thăm viếng Hội An.Nhờ cô lái đò tên Lê Thị RămHướng dẫn Ngài đi thăm đây, thăm đóNguyễn Ánh phải lòng cô gái lái đò.Truyền lịnh tuyển cô Răm vào cung việnBan nàng tước hiệu “Thứ Phi Phi-Yến”.Hai năm sau nàng sanh được một traiNguyễn Phúc Hội An, tự Hoàng Tử Cải.
Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN 98THỨ PHI PHI -YẾN VÀ HOÀNG TỬ CẢI(2)Triều Nguyễn lâm cảnh khói lửa chiến tranhBị quân Tây Sơn chiếm Phú Xuân thànhNguyễn Ánh chạy vào Côn Nôn lánh nạn.Phi Yến mang con nối gót theo chồng.Nguyễn Ánh nhờ Giám Mục Bá Đa LộcMang Hoàng Tử Cải theo làm con tinXin Pháp đem binh giúp Ngài chống giặc.Thứ Phi Phi Yến lòng ngay, dạ thẳngKhông tán thành cõng rắn cắn gà nhàNguyễn Ánh sinh nghi Thứ Phi phản bộiThông đồng với địch, bọn giặc Tây SơnKết án tử hình, dứt tình phu phụ.Cảm thương Phi Yến, quần Thần rổi tấu.Xin cửu trùng tha tội cho Thứ PhiChúa Nguyễn Ánh nhậm lời cho giảm ánTruyền giam vào hang lạnh núi Côn sơn.TB -Nguyễn Ánh cho Hoàng Tử Cảnh theoGiám mục Bá Đa Lộc qua Pháp cầu viện.
Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN 99THỨ PHI PHI-YẾN VÀ HOÀNG TỬ CẢI(3)Được tin Tây Sơn xua quân truy đuổiNguyễn Ánh chạy sang Phú Quốc ẩn thân.Khi thuyền nhổ neo, thấy vắng mẫu thânHoàng tử biêt Mẹ còn trên Côn đảoHoàng tử khóc, xin Cha tha tội MẹHoặc cậu ở lại cùng với mẫu thânKhông theo Cha, chạy qua Phú Quốc.Chúa Nguyễn Ánh đùng đùng nổi giậnNém con xuống biển, phụ tử đoạn tìnhDân chúng Côn Sơn thương người hiếu thảoVớt xác Hoàng Tử, chôn trên côn đảo.Tìm đến hang động giải thoát Thứ PhiNghe tin con chết, Thứ Phi đau khổThan khóc suốt ngày trước mộ con thơChán ngán trò đời, không còn muốn sốngBà quyên sinh, từ giã cõi dương trần.Dân tiếc thương chôn cất kẻ bạc phầnLập miếu thờ Thứ Phi, Hoàng Tử Cải.Để lưu truyền chuyện Thứ Phi Phi-YếnDân Côn Sơn làm thơ để lại đời:“Gió đưa Cây Cải về TrờiRau Răm ở lại chịu đời đắng cay”. (1)Trần Gò Công/Lão Mã Sơn
Thi Phẩm 2021TRẦN CÔNG- LÃO MÃ SƠN 100SẦU TÂY BỂ CẤPSống thừa nào biết đến hôm nayNhìn thấy non sông đất nước nầySừng ngựa chưa quên câu chuyện cũRuột tầm đứt đoạn mối sầu Tây.Thành Xuân nghìn dậm mây mù mịtBể Cấp tư bề sóng bủa vâyTiềng súng ngày đêm như khúc nhạcDầu cho sắt đá cũng châu mày. Vua Thành Thái-Vua Thành Thái (1879-1954) lên ngôi năm 1889.-Chống Pháp, tháng 9-1907 bị giam lỏng trong Bạch Dinh, Vũng Tàu